Đi Vào Trong Sự Tạ Ơn –

Đi Vào Trong Sự Tạ Ơn –
MỘT BÀI THƠ HAY VỀ TẠ ƠN.
(Kính tặng nhà thơ Thanh Hữu kính yêu!)

Có những lúc trong đời ta quên lãng, 
Những phước lành mà Chúa đã ban cho. 
Mãi bon chen, mãi vất vả âu lo, 
Chuyện cơm áo, chuyện hơn thua cuộc sống. 

Ta chưa hiểu, tạ ơn là hy vọng, 
Là giục lòng, là tiếng nói đức tin. 
Là lời ca, rung động cõi tâm linh, 
Là tiếng hát, là vần thơ chúc tụng. 

Thơ Đa-vit, tạ ơn trong biến động, 
Giữa muôn ngàn thử thách đang bủa vây. 
Vẫn hoan ca, cảm tạ Chúa đêm ngày, 1 
Lòng tin quyết, đem thành công đắc thắng. 

Chúa Giê-xu, trong đêm dự tiệc thánh, 
Ngài dâng lời cảm tạ biết ơn Cha. 2 
Bánh vỡ ra, như thịt máu chan hoà, 
Thành mô thức, hiến dâng ơn cứu rỗi. 

Chúa cảm tạ, khi tang gia bối rối, 3 
Khi lệ buồn, Chúa khóc với Ma-ri. 
La-xa-rơ, sống lại, đã bước đi, 
Ban hy vọng, nguồn vui mừng khôn tả. 

Trong Đức tin, chúng ta cần cảm tạ, 
Về ơn lành, cứu rỗi Chúa đã ban 
Về tình yêu, về chăm sóc, bảo toàn, 
Về an ủi, về bao che, dẫn dắt. 

Hãy tạ ơn, khi bình minh chim hót, 
Hãy tạ ơn, khi lá rụng hoàng hôn. 
Hãy tạ ơn, khi biển nổi sóng cồn, 
Khi hoa nở, trời thanh trong gió mát. 

Hãy cảm tạ, cùng trăng sao trời đất, 
Hát reo mừng, chúc tụng Đấng đại năng. 
Hãy hân hoan, ca ngợi Chúa vĩnh hằng, 
Được tôn thánh, hiển vinh ngàn muôn thuở. 

THANH HỮU 
Tháng 11 năm 2015 

1. Thi thiên 100:4 
2. 1 Côrinhtô 11: 23-24 
3. Giăng 11: 41 

Thanh Hữu (TH) là một thi sĩ Cơ-đốc kỳ cựu trong nền thơ ca Tin Lành. TH làm thơ khá nhiều và thơ ông khá hay. Thơ ông giàu chất thần học và cũng không thiếu tính triết lý. Điều đó cũng dễ hiểu, vì TH không chỉ là một nhà thơ mà ông còn là một Mục sư Tin Lành đã từng có nhiều năm kinh nghiệm trong việc giảng dạy Kinh thánh và thi hành chức vụ chăn bầy chiên của Đức Chúa Trời. Từ ngữ trong thơ TH khá chuẩn xác, điều đó cho thấy thi sĩ rất cẩn thận, và khá kỹ lưỡng trong việc chọn lọc từ ngữ khi làm thơ.
Thơ TH chứa đựng chiều sâu tâm linh một cách đặc biệt. Hầu hết những bài thơ của TH đều thể hiện một cái nhìn thuộc linh sâu sắc và sống động với Đức Chúa Trời là Đấng mà ông đang tôn thờ và phục vụ. Cái nhìn ấy như luôn nhắc nhở người đọc làm một điều gì đó cụ thể, thực tế với một lòng tin quyết.
Thơ TH nói đến nhiều chủ đề khác nhau trong niềm tin như sự cứu rỗi, Giáng sinh, Phục sinh, sự hy vọng, tình yêu thương, sự phục vụ Chúa, sự ban cho, gieo và gặt, đời nầy và đời sau, mới và cũ, Thiên đàng, địa ngục, cùng nhiều chủ đề khác nữa. Và tất nhiên trong đó không thể thiếu chủ đề về lòng biết ơn, về sự tạ ơn.
Hôm nay, nhân mùa Lễ Tạ Ơn, tôi muốn mời bạn đọc cùng thưởng thức một bài thơ về chủ đề Tạ Ơn của thi sĩ TH. Đó là bài thơ “ĐI VÀO TRONG SỰ TẠ ƠN.”
Có những lúc trong đời ta quên lãng, 
Những phước lành mà Chúa đã ban cho. 
Mãi bon chen, mãi vất vả âu lo, 
Chuyện cơm áo, chuyện hơn thua cuộc sống. 
Vâng, đúng là có những lúc bạn và tôi quên đi những phước lành mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Lý do …quên có thể là do “Mãi bon chen, mãi vất vả âu lo/ Chuyện cơm áo, chuyện hơn thua cuộc sống.” Quên là một …khiếm khuyết mà không ai trong chúng ta tránh khỏi, vì con người vốn dĩ là một tội nhân đầy dẫy những yếu đuối, bất toàn. Chúng ta có thể quên nhiều điều, nhưng một trong những điều mà chúng ta cần phải khắc ghi để không quên, đó là ơn nghĩa, ơn huệ mà ta nhận được từ người khác , nhất là từ Thiên Chúa. Thiên Chúa đã ban cho bạn và tôi biết bao nhiêu là ơn lành, nào là Ngài đã tạo dựng nên chúng ta, ban cho chúng ta sự sống độc đáo nầy, và Ngài cũng là Đấng đã ban cho chúng ta không khí để thở, và ban luôn mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng nữa (I Ti-mô-thê 6: 17).
Ta chưa hiểu, tạ ơn là hy vọng, 
Là giục lòng, là tiếng nói đức tin. 
Là lời ca, rung động cõi tâm linh, 
Là tiếng hát, là vần thơ chúc tụng. 

Thơ Đa-vit, tạ ơn trong biến động, 
Giữa muôn ngàn thử thách đang bủa vây. 
Vẫn hoan ca, cảm tạ Chúa đêm ngày, 1 
Lòng tin quyết, đem thành công đắc thắng. 
Đọc những vần thơ nầy, ta thấy TH cho ta một cách nhìn mới khá sâu sắc về Tạ ơn mà nhiều khi chúng ta chưa nhận ra điều đó trong cuộc đời mình.
Thi sĩ rất có lý khi nói rằng một khi ta tạ ơn, đó chính là lúc đem con người đến sự hy vọng, đến sự mạnh mẽ. Khi ta tạ ơn, đức tin nơi Chúa của ta sẽ mạnh thêm, sẽ thêm lời ca sâu sắc trong tâm hồn. Khi ta tạ ơn, đời ta sẽ thêm vui mừng và muốn ca hát, chúc tụng Ngài. Thi sĩ đưa ra một ví dụ sinh động từ Kinh thánh, đó là vua Đa-vít, ông luôn cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh và luôn bám chặt vào Ngài, nên Chúa đã ban cho ông sự đắc thắng trong đời sống (Thi-thiên 100: 4). Cảm tạ Chúa về tấm gương Đa-vít!
Như thế, ta thấy tạ ơn có lợi vô cùng. Vậy mà lâu nay, nhiều người trong chúng ta rất thiếu sự tạ ơn trong đời sống, nếu không muốn nói là quên hẳn sự tạ ơn, cho nên chúng ta bị…lỗ, và đời mình trở nên buồn khổ rất nhiều. Đức Chúa Trời cũng không vui khi thấy con người sống trong sự quên ơn, nhất là những Cơ-đốc nhân.
Xin cho mỗi chúng ta nhận biết được điều nầy như TH đã nhận biết để chúng ta có được một đời sống phong phú và đầy ý nghĩa.
Nói về tấm gương cảm tạ, thì có thể nói không có tấm gương nào hơn là tấm gương của Chúa Giê-su. Ngài đã để lại cho con người chúng ta một tấm gương về sự tạ ơn thật tuyệt vời. Ta hãy nghe thi sĩ nói về tấm gương cảm tạ của Chúa Giê-su:
Chúa Giê-xu, trong đêm dự tiệc thánh, 
Ngài dâng lời cảm tạ biết ơn Cha. 2 
Bánh vỡ ra, như thịt máu chan hoà, 
Thành mô thức, hiến dâng ơn cứu rỗi. 

Chúa cảm tạ, khi tang gia bối rối, 3 
Khi lệ buồn, Chúa khóc với Ma-ri. 
La-xa-rơ, sống lại, đã bước đi, 
Ban hy vọng, nguồn vui mừng khôn tả.
Trong bữa ăn cuối cùng (gọi là Lễ Tiệc Thánh) với các môn đồ, Ngài đã ngước mặt lên trời không phải để ta thán với Đức Chúa Cha mà bèn là để tạ ơn Cha. Trong hoàn cảnh đau thương nhất, tức là trước lúc Ngài chuẩn bị treo thân trên thập tự giá để chịu chết chuộc tội cho con người, Ngài lấy bánh bẻ ra, trước khi trao cho các môn đồ, Ngài đã tạ ơn Đức Chúa Cha (I Cô-rinh-tô 11: 23, 24). Thật không dễ dàng chút nào để làm được như vậy trong một hoàn cảnh vô cùng đau thương như thế. Nhưng Đức Chúa Giê-su đã làm được và làm được một cách kỳ diệu để rồi sự chết của Ngài “thành mô thức, hiến dâng ơn cứu rỗi” cho chúng ta.
Thi sĩ cũng nêu lên một trường hợp khác, là khi Chúa Giê-su đến viếng thăm nhà của một trong những người bạn thân của Ngài là La-xa-rơ, khi ông nầy qua đời và đã nằm trong mộ. Trong hoàn cảnh tang thương, đau buồn nầy, Chúa Giê-su vẫn ngước mặt lên trời mà tạ ơn Đức Chúa Cha, trước khi kêu La-xa-rơ sống lại. Lời tạ ơn có một sức mạnh vô song, sau khi tạ ơn Đức Chúa Cha, thì Ngài đã kêu La-xa-rơ bước ra khỏi phần mộ, dù ông đã nằm trong đó ít nhất đã bốn ngày rồi (Giăng 11: 38-44). Thật tuyệt vời!
Cảm tạ Đức Chúa Giê-su về tấm gương cảm tạ của Ngài!
Sau khi nêu ra những tấm gương cảm tạ từ Kinh thánh, thi sĩ đã có một kết luận chuẩn xác khi cảm tạ là phải cảm tạ trong đức tin đặt nơi Chúa, vì khi cảm tạ trong đức tin thì lời cảm tạ của chúng ta mới có ý nghĩa và đem lại ích lợi cho chúng ta:

Trong Đức tin, chúng ta cần cảm tạ, 
Về ơn lành, cứu rỗi Chúa đã ban 
Về tình yêu, về chăm sóc, bảo toàn, 
Về an ủi, về bao che, dẫn dắt. 
Và cũng trong đức tin ấy, chúng ta mới có thể cảm tạ Chúa được ở trong mọi hoàn cảnh của đời sống, khi trẻ (khi bình minh chim hót) cũng như lúc già (khi lá rụng hoàng hôn), khi nghịch cảnh (khi biển nổi sóng cồn) cũng như lúc thuận thời (khi hoa nở, trời thanh trong gió mát). Trong mọi lúc, mọi nơi, chúng ta đều có thể cảm tạ Chúa được, nếu chúng ta cảm tạ trong đức tin:

Hãy tạ ơn, khi bình minh chim hót, 
Hãy tạ ơn, khi lá rụng hoàng hôn. 
Hãy tạ ơn, khi biển nổi sóng cồn, 
Khi hoa nở, trời thanh trong gió mát. 
Hãy cảm tạ, cùng trăng sao trời đất, 
Hát reo mừng, chúc tụng Đấng đại năng. 
Hãy hân hoan, ca ngợi Chúa vĩnh hằng, 
Được tôn thánh, hiển vinh ngàn muôn thuở. 
Thi sĩ kết luận bài thơ bằng một loạt những từ “Hãy” ở đầu mỗi câu thơ như là một lời nhắc nhở ta rằng: “Cảm tạ Chúa, hay Tạ ơn Chúa” là một điều phải làm, chứ không phải là một điều có hay không cũng được. Vì nếu chúng ta không cảm tạ Chúa, thì cuộc đời ta sẽ mất phước hạnh, sẽ thiếu niềm vui và sức mạnh để vươn tới phía trước vậy.
Người ta nói “Văn tức là người”. Đọc văn hay thơ của một người, ta có thể …biết được người đó là người như thế nào? Tâm hồn người đó ra sao? Trên ý nghĩa đó, ta có thể nói thơ TH thể hiện chính con người của ông, và vì vậy, khi đọc thơ TH, chúng ta có thể nhận biết được về con người của ông là một con người có một tâm hồn yêu mến Chúa sâu đậm, yêu Chúa hơn bất cứ điều gì khác, và yêu tha nhân rất đậm đà. Ông cũng là một con người ngay thật, thẳng thắn, không xu nịnh, can trường, ghét bất công, và bạo quyền nữa.
Tôi thích thơ TH là ở chỗ đó.
Xin Chúa dùng bài thơ Tạ Ơn nầy của TH để khích lệ nhiều người biết tạ ơn Chúa trong mùa Lễ Tạ Ơn năm nay và trong suốt cuộc đời còn lại của mình.
Cảm tạ Chúa đã ban cho trong hàng ngũ những Mục sư Tin Lành có được những tâm hồn thơ đáng yêu, đáng quý như TH.
Nguyện Chúa tiếp tục ban phước cho thi sĩ TH trong tuổi già để vẫn có thể còn có sức “sanh bông trái thơ” cho Chúa và cho tha nhân nữa. Không phải là “trái bình thường” mà là “trái ngon, trái ngọt, trái bổ ích”.
Kính chúc thi sĩ cùng mỗi một chúng ta hưởng một mùa Lễ Tạ Ơn đầy ơn phước Chúa.
Mùa Lễ Tạ Ơn 2017
-Bình Tú Ngọc-


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *