A Reason to Sing

 

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/  9/6/2017

A Reason to Sing

Sing praises to God, sing praises; sing praises to our King, sing praises. Psalm 47:6

Singing changes the brain! Some studies show that when we sing, our bodies release hormones that relieve anxiety and stress. Other research indicates that when a group of people sings together, their heartbeats actually synchronize with each other.

The apostle Paul’s writing encourages the church to speak to one another with psalms, hymns, and spiritual songs (Eph. 5:19). And the Bible repeats, “Sing praise” more than fifty times.

Praising God has power to change our thoughts, our hearts, and our lives.

In 2 Chronicles 20, we read a story of God’s people demonstrating their trust in God by singing as they marched into battle. Enemies were heading toward the people of Judah. Alarmed, King Jehoshaphat called everyone together. He led the community in intense prayer. They didn’t eat or drink, but only prayed, “We don’t know what to do, but our eyes are on you” (v. 12). The next day, they set out. They weren’t led by their fiercest warriors, but by their choir. They believed God’s promise that they would be delivered without having to fight at all (v. 17).

While they sang and walked toward the conflict, their enemies fought each other! By the time God’s people reached the battlefield, the fighting had ended. God saved His people as they marched by faith toward the unknown, singing His praises.

God encourages us to praise Him for good reasons. Whether or not we are marching into battle, praising God has power to change our thoughts, our hearts, and our lives. 

2 Chronicles 20:14-22New International Version (NIV)

14 Then the Spirit of the Lord came on Jahaziel son of Zechariah, the son of Benaiah, the son of Jeiel, the son of Mattaniah, a Levite and descendant of Asaph, as he stood in the assembly.

15 He said: “Listen, King Jehoshaphat and all who live in Judah and Jerusalem! This is what the Lord says to you: ‘Do not be afraid or discouraged because of this vast army. For the battle is not yours, but God’s. 16 Tomorrow march down against them. They will be climbing up by the Pass of Ziz, and you will find them at the end of the gorge in the Desert of Jeruel. 17 You will not have to fight this battle. Take up your positions; stand firm and see the deliverance the Lord will give you, Judah and Jerusalem. Do not be afraid; do not be discouraged. Go out to face them tomorrow, and the Lord will be with you.’”

18 Jehoshaphat bowed down with his face to the ground, and all the people of Judah and Jerusalem fell down in worship before the Lord. 19 Then some Levites from the Kohathites and Korahites stood up and praised the Lord, the God of Israel, with a very loud voice.

20 Early in the morning they left for the Desert of Tekoa. As they set out, Jehoshaphat stood and said, “Listen to me, Judah and people of Jerusalem! Have faith in the Lord your God and you will be upheld; have faith in his prophets and you will be successful.” 21 After consulting the people, Jehoshaphat appointed men to sing to the Lord and to praise him for the splendor of his[a] holiness as they went out at the head of the army, saying:

“Give thanks to the Lord,
    for his love endures forever.”

22 As they began to sing and praise, the Lord set ambushesagainst the men of Ammon and Moab and Mount Seir who were invading Judah, and they were defeated.

 

God, we praise Your everlasting love and faithfulness! You protect and guide us, and we trust You with our lives.

Hearts in tune with God sing His praises.

Lý Do Để Ca Ngợi Chúa

II Sử Ký 20:14-221934 Vietnamese Bible (VIET)

14 Bấy giờ, tại giữa hội chúng, Thần Đức Giê-hô-va cảm động Gia-ha-xi-ên, con trai Xa-cha-ri, cháu Bê-na-gia, chắt Giê-hi-ên, chít Ma-tha-nia, là người Lê-vi thuộc về dòng A-sáp,

15 mà phán rằng: Hỡi các người Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem, cùng vua Giô-sa-phát, hãy nghe! Đức Giê-hô-va phán cho các ngươi như vầy: Chớ sợ, chớ kinh hãi bởi cớ đám quân đông đảo này: vì trận giặc này chẳng phải của các ngươi đâu, bèn là của Đức Chúa Trời.

16 Ngày mai, hãy đi xuống đón chúng nó: kìa, chúng nó đi lên dốc Xít, các ngươi sẽ gặp chúng nó nơi đầu trũng, trước mặt đồng vắng Giê-ru-ên.

17 Trong trận này các ngươi sẽ chẳng cần gì tranh chiến; hãy dàn ra, đứng yên lặng mà xem thấy sự giải cứu của Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi. Hỡi Giu-đa và Giê-ru-sa-lem! chớ sợ, chớ kinh hãi; ngày mai, hãy đi ra đón chúng nó, vì Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi.

18 Giô-sa-phát bèn cúi sấp mặt xuống đất; và cả Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem đều sấp mặt xuống trước mặt Đức Giê-hô-va, mà thờ lạy Ngài.

19 Người Lê-vi về dòng Kê-hát và về dòng Cô-rê đều đứng dậy cất tiếng lớn mà khen ngợi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.

20 Buổi sớm mai, chúng đều chổi dậy thật sớm, kéo ra đồng vắng Thê-cô -a; đương lúc chúng đi, Giô-sa-phát đứng tại đó, mà nói rằng: Hỡi người Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem! hãy nghe ta: Khá tin cậy Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, thì các ngươi sẽ vững chắc; hãy tin các đấng tiên tri Ngài, thì các ngươi sẽ được may mắn.

21 Khi người đã bàn nghị với dân sự, bèn lập những người ca xướng cho Đức Giê-hô-va mặc áo lễ thánh mà đi ra trước cơ binh ngợi khen Chúa rằng: Hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, vì sự thương xót Ngài hằng có đời đời.

22 Đương lúc chúng khởi ca hát và ngợi khen thì Đức Giê-hô-va đặt phục binh xông vào dân Am-môn, dân Mô-áp và những kẻ ở núi Sê -i-rơ đã đến hãm đánh Giu-đa; và các dân ấy đều bị bại.

 

Hãy hát lên ca ngợi Đức Chúa Trời, nào hát lên đi! Hãy hát lên ngợi ca Vua chúng tôi, nào ca lên đi! Thi thiên 47:6

Việc ca hát làm thay đổi não bộ! Một số nghiên cứu cho thấy khi hát, cơ thể chúng ta tiết ra các hoóc môn làm giảm lo lắng và căng thẳng. Một nghiên cứu khác cho thấy rằng khi một nhóm người hát với nhau thì nhịp tim họ thật sự đồng bộ với nhau.

Bức thư của sứ đồ Phao-lô khích lệ hội thánh đối đáp với nhau bằng các thi thiên, thánh ca và linh khúc (Êph. 5:19). Và Kinh Thánh lặp lại cụm từ “Hãy hát” hơn 50 lần.

Trong II Sử ký 20, chúng ta thấy dân của Chúa bày tỏ niềm tin nơi Ngài bằng cách hát khi tiến vào trận chiến. Kẻ thù đang tiến về phía dân Giu-đa. Sợ hãi, vua Giô-sa-phát tập hợp mọi người lại. Ông đã lãnh đạo dân chúng cầu nguyện khẩn thiết. Họ không ăn uống mà chỉ cầu nguyện: “Chúng con không biết phải làm sao, nhưng mắt chúng con ngưỡng trông Chúa” (c. 12). Hôm sau, họ bắt đầu cuộc chiến. Dẫn đầu không phải là các chiến binh thiện chiến nhất, mà là một ban hát. Họ tin vào lời hứa của Chúa là họ sẽ được giải cứu mà không cần chiến đấu (c. 17).

Khi họ hát và tiến vào trận chiến thì các kẻ thù của họ đã đánh lẫn nhau! Lúc dân Chúa đến chiến trường thì trận chiến đã kết thúc. Chúa đã cứu dân Ngài khi họ bước vào chỗ không biết bằng đức tin và hát ca ngợi Ngài.

Chúa khích lệ chúng ta ca ngợi Ngài là có lý do. Dù chúng ta có đang tiến vào trận chiến hay không thì việc ca ngợi Chúa có quyền năng để thay đổi suy nghĩ, tấm lòng và đời sống chúng ta.

Lạy Chúa, chúng con ca ngợi tình yêu đời đời và sự thành tín của Ngài! Ngài là Đấng bảo vệ và hướng dẫn chúng con, chúng con phó thác cuộc đời mình cho Ngài.

Những tấm lòng được hòa thuận với Chúa sẽ hát ca ngợi Ngài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *