Amnesia–Daniel 4:34 nkjv (Anh & Việt)

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  25/4/2018

Amnesia

My understanding returned to me; and I blessed the Most High. Daniel 4:34 nkjv

Emergency Services in Carlsbad, California, came to the rescue of a woman with an Australian accent who couldn’t recall who she was. Because she was suffering from amnesia and had no ID with her, she was unable to provide her name or where she had come from. It took the help of doctors and international media to restore her health, tell her story, and reunite her with her family.

Nebuchadnezzar, king of Babylon, also lost sight of who he was and where he had come from. His “amnesia,” though, was spiritual. In taking credit for the kingdom he’d been given, he forgot that God is the King of Kings, and everything he had was from Him (Daniel 4:17, 28–30).

Your gift can help bring people back to the Lord.
LEARN MORE»

God dramatized the king’s state of mind by driving him into the fields to live with wild animals and graze like a cow (vv. 32–33). Finally, after seven years Nebuchadnezzar looked up to the skies, and his memory of who he was and who had given him his kingdom returned. With his senses restored, he declared, “I, Nebuchadnezzar, praise and exalt and glorify the King of heaven” (v. 37).

What about us? Who do we think we are? Where did we come from? Since we are inclined to forget, who can we count on to help us remember but the King of Kings?

Daniel 4:28-37 New International Version (NIV)

The Dream Is Fulfilled

28 All this happened to King Nebuchadnezzar. 29 Twelve months later, as the king was walking on the roof of the royal palace of Babylon, 30 he said, “Is not this the great Babylon I have built as the royal residence, by my mighty power and for the glory of my majesty?”

31 Even as the words were on his lips, a voice came from heaven, “This is what is decreed for you, King Nebuchadnezzar: Your royal authority has been taken from you. 32 You will be driven away from people and will live with the wild animals; you will eat grass like the ox. Seven times will pass by for you until you acknowledge that the Most High is sovereign over all kingdoms on earth and gives them to anyone he wishes.”

33 Immediately what had been said about Nebuchadnezzar was fulfilled. He was driven away from people and ate grass like the ox. His body was drenched with the dew of heaven until his hair grew like the feathers of an eagle and his nails like the claws of a bird.

34 At the end of that time, I, Nebuchadnezzar, raised my eyes toward heaven, and my sanity was restored. Then I praised the Most High; I honored and glorified him who lives forever.

His dominion is an eternal dominion;
    his kingdom endures from generation to generation.
35 All the peoples of the earth
    are regarded as nothing.
He does as he pleases
    with the powers of heaven
    and the peoples of the earth.
No one can hold back his hand
    or say to him: “What have you done?”

36 At the same time that my sanity was restored, my honor and splendor were returned to me for the glory of my kingdom. My advisers and nobles sought me out, and I was restored to my throne and became even greater than before. 37 Now I, Nebuchadnezzar, praise and exalt and glorify the King of heaven, because everything he does is right and all his ways are just. And those who walk in pridehe is able to humble.

 

Father, we are so inclined to forget who we are, where we’ve come from, and that we belong to You. Help us to remember that in Christ we are Your children—known, loved, gifted, and cared for—now and forever.

When we forget who we are, our Father cares.

Mất Trí Nhớ

Ða-ni-ên 4:28-37 1934 Vietnamese Bible (VIET)

28 Hết thảy những sự đó đều đến cho vua Nê-bu-cát-nết-sa.

29 Khi khỏi mười hai tháng, vua đi dạo trong hoàng cung Ba-by-lôn,

30 thì cất tiếng mà nói rằng: Đây chẳng phải là Ba-by-lôn lớn mà ta đã dựng, bởi quyền cao cả ta, để làm đế đô ta, và làm sự vinh hiển oai nghi của ta sao?

31 Lời chưa ra khỏi miệng vua, thì có tiếng từ trên trời xuống rằng: Hỡi Nê-bu-cát-nết-sa, đã báo cho ngươi biết rằng: Ngôi nước đã lìa khỏi ngươi.

32 Ngươi sẽ bị đuổi khỏi giữa loài người, sẽ ở với thú đồng; sẽ bị buộc phải ăn cỏ như bò, rồi bảy kỳ sẽ trải qua trên ngươi, cho đến khi ngươi nhận biết rằng Đấng Rất Cao cai trị trong nước của loài người, và Ngài muốn ban cho ai tùy ý.

33 Trong chính giờ đó, lời nói ấy đã ứng nghiệm cho vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua bị đuổi khỏi giữa loài người; ăn cỏ như bò; thân thể vua phải thấm nhuần sương móc trên trời, cho đến tóc vua cũng mọc như lông chim ưng, móng vua thì giống như móng loài chim chóc.

34 Đến cuối cùng những ngày đó, ta đây, Nê-bu-cát-nết-sa, ngước mắt lên trời, trí khôn đã phục lại cho ta, và ta xưng tạ Đấng Rất Cao. Ta bèn ngợi khen và làm sáng danh Đấng sống đời đời, uy quyền Ngài là uy quyền còn mãi mãi, nước Ngài từ đời nọ đến đời kia.

35 Hết thảy dân cư trên đất thảy đều cầm như là không có; Ngài làm theo ý mình trong cơ binh trên trời, và ở giữa cư dân trên đất; chẳng ai có thể cản tay Ngài và hỏi rằng: Ngài làm chi vậy?

36 Trong lúc đó, trí khôn phục lại cho ta, ta lại được sự vinh hiển của ngôi nước ta, sự oai nghi chói sáng trở lại cho ta; những nghị viên và đại thần ta lại chầu ta. Ta lại được lập lên trên ngôi nước, và sự uy nghi quyền thế ta càng thêm.

37 Bây giờ, ta, Nê-bu-cát-nết-sa, ngợi khen, tôn vinh, và làm cả sáng Vua trên trời; mọi công việc Ngài đều chơn thật, các đường lối Ngài đều công bình; và kẻ nào bước đi kiêu ngạo, Ngài có thể hạ nó xuống.

 

Trí khôn ta phục hồi, ta cảm tạ Đấng Chí Cao. Đa-ni-ên 4:34

Đội cấp cứu ở Carlsbad, California đã đến giải cứu một phụ nữ nói giọng Úc không thể nhớ được bà là ai. Bởi vì bà bị chứng mất trí nhớ và không mang theo chứng minh nhân dân nên không thể cung cấp tên tuổi và quê quán của mình. Các bác sĩ và truyền thông quốc tế đã hỗ trợ để phục hồi sức khỏe cho bà và kể lại câu chuyện của bà để giúp bà đoàn tụ với gia đình.

Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn cũng đã quên mất mình là ai và đến từ đâu. Dù vậy, chứng “mất trí nhớ” của ông thuộc về khía cạnh tâm linh. Khi kiêu ngạo cho rằng vương quốc Ba-by-lôn là do ông xây dựng, ông đã quên mất Chúa là Vua trên muôn vua và mọi thứ ông có đều đến từ Ngài (Đa. 4:17, 28-30).

Chúa đã khiến cho tâm trí của vị vua này ra điên dại, khiến ông ra đồng sống chung với thú vật và ăn cỏ như bò (c.32-33). Cuối cùng, sau bảy năm, Nê-bu-cát-nết-sa nhìn lên bầu trời, ông được phục hồi trí nhớ và nhận biết mình là ai và ai đã ban cho ông vương quốc này. Khi nhận thức được phục hồi, ông đã công bố rằng: “Ta, Nê-bu-cát-nết-sa, ca ngợi, tôn vinh và tán dương Vua Trời” (c.37).

Còn chúng ta thì sao? Chúng ta nghĩ mình là ai? Chúng ta đến từ đâu? Bởi vì chúng ta có xu hướng hay quên, nên chúng ta có thể nhờ cậy ai để giúp mình ghi nhớ ngoại trừ Vua trên muôn vua?

Lạy Cha, chúng con thường có khuynh hướng quên mất mình là ai, mình đến từ đâu và mình thuộc về Ngài. Xin giúp chúng con nhớ rằng trong Đấng Christ chúng con là con cái Ngài – được Ngài biết rõ, yêu thương, ban cho mọi nhu cầu và luôn chăm sóc trong cuộc sống hiện tại và mãi mãi.

Khi chúng ta quên đi mình là ai, Cha Thiên Thượng vẫn quan tâm.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *