ÁP-RA-HAM CÓ MẮC TỘI NÓI DỐI?

ÁP-RA-HAM CÓ MẮC TỘI NÓI DỐI?

Sáng Thế Ký 12:11-13:

“Khi sắp vào xứ Ê-díp-tô, Áp-ram bèn nói cùng Sa-rai, vợ mình rằng: Nầy, ta biết ngươi là một người đàn bà đẹp. Gặp khi nào dân Ê-díp-tô thấy ngươi, họ sẽ nói rằng: Ấy là vợ hắn đó, họ sẽ giết ta, nhưng để cho ngươi sống. Ta xin hãy xưng ngươi là em gái ta, hầu cho sẽ vì ngươi mà ta được trọng đãi và giữ toàn mạng ta.”

Câu hỏi:

Áp-ram có mắc tội nói dối không khi ông nói với vua Ê-díp-tô rằng Sa-rai là em gái của mình?

Giải đáp:

Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu bối cảnh của câu chuyện. Sáng Thế Ký 12:10-20 thuật lại chuyện vợ chồng Áp-ram và sa-rai (sau nầy được Đức Chúa Trời đổi tên thành Áp-ra-ham và Sa-ra) vì cơn đói kém nên phải di chuyển xuống xứ Ê-díp-tô và nan đề xãy ra khi ông bà phải đối diện với vua Ê-díp-tô. Thời ấy, các vị vua thường nắm quyền sinh sát trong tay, đặc biệt có thể giết chết người chồng để chiếm đoạt người vợ. Áp-ra-ham biết rõ mối nguy hiểm đó nên ông nói với Sa-ra: Khi vào đất Ê-díp-tô, Áp-ram bèn nói cùng Sa-rai, vợ mình, rằng: Nầy, ta biết ngươi là một người đàn bà đẹp. Gặp khi nào dân Ê-díp-tô thấy ngươi, họ sẽ nói rằng: Ấy là vợ hắn đó; họ sẽ giết ta, nhưng để cho ngươi sống.” (Câu 11,12)

Sau đó một thời gian, nan đề trên xãy ra lần thứ hai với Áp-ra-ham và Sa-ra khi ông bà đối diện với vua Ghê-ra là A-bi-mê-léc (xin đọc Sáng Thế Ký đoạn 20:8-18) và xãy ra một lần nữa với vợ chồng Y-sác và Rê-be-ca (Sáng Thế Ký 26:6-11).

Áp-ra-ham hiểu được sự gian ác của các vua ngoại bang thời bấy giờ, nên ông đã bàn trước với Sa-ra, yêu cầu Sa-ra xưng ông là anh, đối lại, Áp-ra-ham cũng sẽ nói Sa-ra là em gái của ông. Áp-ra-ham thật đã xưng Sa-ra là em gái mình trong cả hai trường hợp: lần đối diện với vua Ê-díp-tô (Sáng Thế Ký 1210-20) và lần khác với vua A-bi-mê-léc (Sáng Thế-Ký 20:8-18) Sự thật, Áp-ra-ham và Sa-ra là hai anh em cùng cha khác mẹ, đúng như lời Áp-ra-ham giải thích cho vua A-bi-mê-léc: “Nhưng nó cũng thật là em gái tôiem một cha khác mẹ; và tôi cưới nó làm vợ” (Sáng Thế Ký 20:12). Như vậy, Áp-ra-ham đã nói thật.

Hầu hết các con cái Chúa ngày nay khi đọc đến câu chuyện trên đều kết luận rằng Áp-ra-ham đã mắc tội nói dối. Sở dĩ đa số tín đồ kết luận như thế vì đọc câu chuyện qua loa hoặc tin tưởng hoàn toàn vào sự giảng dạy của người khác mà không suy xét cẩn thận câu chuyện Kinh Thánh. Chúng ta có thể nêu lên hai trường hợp như sau và một trong hai trường hợp đã xãy ra:

  1. Nếu vua hỏi Áp-ra-ham:“Người phụ nữ đi với ông là ai?”, Áp-ra-ham trả lời:“Nàng là em gái tôi”. Trong trường hợp nầy, Áp-ra-ham đã nói sự thật, dù ông không nói trọn sự thật, nhưng ông nói 50% sự thật, nhưng rõ ràng ông không nói dối.
  2. Nếu vua hỏi Áp-ra-ham:“Người phụ nữ đi với ông có phải là vợ ông chăng?”, và nếu Áp-ra-hamtrả lời: “Nàng không phải là vợ tôi”. Trong trường hợp nầy, Áp-ra-ham mắc tội nói dối.

Như vậy, Áp-ra-ham có nói dối hay không là căn cứ vào cách hỏi của vua Ê-díp-tô. Nếu chúng ta đọc kỹ văn mạch Kinh Thánh và suy gẫm cẩn thận câu chuyện của Áp-ra-ham, chúng ta sẽ thấy tình huống thứ nhất xãy ra chứ không phải tình huống thứ hai:

Bằng chứng trong lần gặp vua Ê-díp tô: Vua Ê-díp-tô nói với Áp-ra-ham rằng: “Sao không tâu với ta rằng nó là vợ ngươi? Sao ngươi đã nói rằng: người đó là em gái tôi (Sáng Thế Ký 12:18,19)

Bằng chứng trong lần gặp vua A-bi-mê-léc: Vua A-bi-mê-léc thưa với Đức Chúa Trời: Người đó (Áp-ra-ham) há chẳng nói với tôi rằng: ấy là em gái tôi chăng?, và chính người nữ (Sa-ra) há chẳng nói rằng: ấy là anh tôi sao? (Sáng Thế Ký 20:5)

Như vậy, Áp-ra-ham không mắc tội nói dối, ông chỉ không nói ra đầy đủ thông tin về mối quan hệ giữa ông và Sa-ra mà thôi (Ông đã nói 50% sự thật). Hơn nữa, khi đối diện với những vị vua ngoại bang gian ác thời bấy giờ, không kính sợ Chúa, chỉ dùng quyền hành để giết chồng và cướp vợ người khác thì thử hỏi Áp-ra-ham có cần thiết phải nói lên đầy đủ sự thật không?

Nhiều người lý luận rằng: “không nói thật tức là nói dối”. Trong thực tế cuộc sống thì không đơn giản như công thức toán học: “1 cộng 1 phải là 2”. Nếu nói: “không nói thật tức là nói dối” là đúng và để cho công bằng, thì câu sau đây cũng phải đúng: “không nói dối tức là nói thật”. Đó chính là trường hợp của Áp-ra-ham.

Ngoài ra, Kinh Thánh không cho thấy Đức Chúa Trời kết tội Áp-ra-ham. Nếu Áp-ra-ham có mắc tội nói dối, chắc hẳn Đức Chúa Trời sẽ chỉ ra tội của ông và khiển trách ông để ông không lập lại lần thứ hai. Tuy nhiên, chúng ta thấy Áp-ra-ham và Sa-ra tiếp tục ứng xử giống như vậy lần thứ hai khi đối mặt với vua A-bi-mê-léc. Hơn nữa, Đức Chúa Trời còn phán cho vua A-bi-mê-léc biết Áp-ra-ham là một tiên tri và vua phải nhờ Áp-ra-ham cầu nguyện cho vua thì vua và gia đình của vua mới được sống, và được Đức Chúa Trời chữa cho khỏi bệnh son sẻ: Bây giờ, hãy giao đàn bà đó lại cho chồng nó, vì chồng nó là một đấng tiên tri, sẽ cầu nguyện cho ngươi, thì ngươi mới được sống.” “Áp-ra-ham cầu xin Đức Chúa Trời, thì Ngài chữa bịnh cho vua A-bi-mê-léc, vợ cùng các con đòi người; vậy, họ đều có con.” (Sáng Thế Ký 20:7, 17).

Vậy, nếu Đức Chúa Trời không kết tội Áp-ra-ham nói dối, thì chúng ta ngày nay cũng không nên kết luận Áp-ra-ham mắc tội nói dối.

Trần Đình Tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *