Đói Khát Lời Chúa

David Platt đã viếng thăm một số hội thánh tư gia “hầm mộ” ở Châu Á. Và sau đây là những gì ông ghi lại trong tác phẩm TAKING BACK YOUR FAITH FROM THE AMERICAN DREAM RADICAL

Hãy cùng tôi quay trở lại chuyến thăm các Hội Thánh tư gia “hầm mộ” mà tôi đã nhắc đến trước đây. Vào ngày đầu tiên gặp gỡ các tín hữu tại đó, họ đã mời tôi hướng dẫn một buổi học Kinh Thánh. “Xin hãy đến với chúng tôi ngày mai vào lúc hai giờ chiều.”

Vậy tôi sắp xếp các ý tưởng của mình cho một buổi học Kinh Thánh ngắn và đến nơi đã hẹn, tại đó có khoảng hai mươi lãnh đạo các Hội Thánh tư gia đang chờ đợi. Tôi không nhớ chúng tôi đã bắt đầu từ khi nào, nhưng có thể nhớ rõ rằng trong tám giờ đồng hồ sau đó chúng tôi vẫn còn rất tỉnh táo cho buổi học. Chúng tôi học một phân đoạn Kinh Thánh, và rồi các lãnh đạo Hội Thánh này đặt câu hỏi cho một phân đoạn khác. Thế là chúng tôi đi từ chủ đề này sang chủ đề khác, và cho đến cuối ngày cuộc thảo luận của chúng tôi đi từ chủ đề các giấc mơ và khải tượng cho đến chủ đề về tiếng lạ và giáo lý Ba Ngôi.

Trời đã khuya, dù các lãnh đạo này vẫn muốn tiếp tục nhưng họ cần phải về nhà. Vậy họ hỏi hai người lãnh đạo trưởng và tôi rằng: “Chúng ta có thể gặp lại vào ngày mai được không?”

Tôi đáp rằng: “Tôi rất vui lòng. Vậy ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau vào lúc 2 giờ chiều như hôm nay?”

Họ đáp: “Không, chúng tôi muốn bắt đầu từ sáng sớm.”

Tôi nói: “Được. Các anh muốn học trong bao lâu?”

Họ đáp: “Cả ngày.”

Vậy là trong mười ngày tiếp theo, mỗi ngày từ tám tới mười tiếng đồng hồ, chúng tôi đã gặp nhau để học Lời Chúa. Họ rất đói khát Lời Chúa.

Vào ngày học thứ hai, tôi đã giới thiệu với các tín hữu khá mới mẻ này về câu chuyện Nê-hê-mi. Tôi trình bày về bối cảnh lịch sử của sách và dạy họ về tầm quan trọng của Lời Chúa trong Nê-hê-mi chương 8. Lát sau chúng tôi dành ít phút giải lao, tôi thấy các lãnh đạo tụ tập thành những tốp nhỏ chăm chú nói chuyện với nhau về một điều gì đó. Ít phút sau, một phụ nữ đến với tôi và nói: “Chúng tôi chưa từng học những lẽ thật này trước đây và chúng tôi muốn học nữa.” Và điều tiếp theo bà nói mà tôi nghe giống như một quả bom dội xuống: “Mục sư có thể dạy chúng tôi tất cả các sách trong Cựu Ước trong thời gian Mục sư ở đây không?”

Tôi bật cười. Với nụ cười còn trên môi, tôi đáp rằng: “Toàn bộ Cựu Ước ư? Sẽ mất nhiều thời gian lắm.”

Đến đây, mọi người đều tham gia vào cuộc nói chuyện, họ nói rằng: “Chúng tôi sẽ làm tất cả. Hầu hết chúng tôi đều là nông dân làm việc vào ban ngày, nhưng những tuần tới nếu có thể được học Cựu Ước, chúng tôi sẽ bỏ việc đồng án.”

Vậy chúng tôi đã làm thế. Ngày tiếp theo tôi đã giúp họ có một cái nhìn tổng quan về lịch sử Cựu Ước. Tiếp theo, chúng tôi bắt đầu từ Sáng Thế Ký, và trong những ngày sau đó, chúng tôi đã lặn lội qua những chủ đề chính của từng sách trong Cựu Ước. Hãy tưởng tượng việc phải dạy sách Nhã Ca cho một nhóm các tín hữu Á Châu mà đa số chưa từng đọc qua sách này, vừa dạy vừa cầu nguyện rằng đừng ai thắc mắc gì hết!

Vào ngày kế cuối, chúng tôi đã đi xong sách Ma-la-chi. Tôi vẫn còn mười hai giờ để dạy mà không biết phải dạy gì. Một khi bạn đã dạy sách Ha-ba-cúc rồi thì còn gì để dạy nữa?

Vậy vào ngày cuối cùng, tôi chọn một đề tài ngẫu nhiên để dạy. Nhưng chưa đầy một giờ đồng hồ, một lãnh đạo đã cắt ngang: “Chúng tôi có câu hỏi.”

Lo lắng rằng tôi đã nói sai điều gì, tôi đáp rằng: “Có vấn đề gì?”

Ông đáp: “Mục sư đã dạy chúng tôi về Cựu Ước nhưng chưa dạy về Tân ước.”

Tôi cười, nhưng ông ấy rất nghiêm túc.

Ông nói rằng: “Hôm nay chúng tôi muốn học về Tân Ước.”

Vì các lãnh đạo khác trong phòng đều gật đầu, tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Trong mười một giờ đồng hồ tiếp theo, chúng tôi nhanh chóng đi từ sách Ma-thi-ơ đến sách Khải Huyền.

Hãy tưởng tượng bạn tham dự một giờ nhóm thờ phượng tại một trong số các Hội Thánh tư gia tại đây. Đây không phải là ngày huấn luyện học Kinh Thánh. Đây chỉ là một buổi nhóm thờ phượng bình thường kéo dài ba giờ đồng hồ vào buổi tối. Vị tín hữu người Châu Á đưa tôi đi đã chỉ dẫn cho tôi như sau: “Xin hãy mặc quần sẫm màu và áo khoác có nón. Mục sư sẽ ngồi phía sau xe và chúng tôi sẽ chở Mục sư vào làng. Xin hãy trùm nón lên và cúi đầu.”

Khi đã đến ngôi làng trong màn đêm tăm tối, một tín hữu Châu Á khác gặp bạn tại cửa xe. Anh ấy nói rằng: “Hãy theo tôi.”

Chiếc nón vẫn còn trùm kín đầu, bạn bò ra khỏi xe, mặt vẫn cúi chặt xuống đất. Bạn bắt đầu bước đi, mắt dán vào bước chân của người đàn ông đang đi trước theo một con đường dài quanh co, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ. Khi bước xuống con đường mòn, bạn bắt đầu nghe thấy nhiều tiếng bước chân ở xung quanh hơn. Cuối cùng, bạn vòng qua một khúc cua và bước vào một căn phòng nhỏ.

Sáu mươi người chen chúc trong một căn phòng nhỏ. Họ thuộc mọi lứa tuổi, từ những cháu gái nhỏ đáng quý đến những cụ ông bảy mươi. Họ ngồi san sát với nhau trên ghế đẩu và trên sàn nhà, những quyển Kinh Thánh xếp chồng trong lòng họ. Mái nhà rất thấp, giữa phòng có một bóng đèn treo lủng lẳng làm nguồn sáng duy nhất.

Không có hệ thống âm thanh.

Không ban nhạc.

Không đàn ghi-ta.

Không giải trí.

Không ghế đệm.

Không máy điều hòa nhiệt độ.

Chẳng có gì ở đây ngoài dân sự của Đức Chúa Trời và Lời Chúa.

Thật lạ lùng, bấy nhiêu đã đủ.

Lời Chúa là đủ đầy đối với hàng triệu tín hữu nhóm lại tại các Hội Thánh tư gia như thế này. Lời Chúa cũng là tất cả đối với hàng triệu tín hữu khác đang nhóm lại trong các khu rừng già Châu Phi, Nam Mỹ và trong các thành phố ở Trung Đông.

Nhưng có phải Lời Chúa là đủ đối với chúng ta?

(còn nữa)

DAVID PLATT

Translated by Vinh Hien

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *