Hai Mẹ Con A-ga

Đức Chúa Trời nghe tiếng đứa trẻ khóc, thì thiên sứ của Đức Chúa Trời từ trên trời kêu nàng A-ga mà phán rằng: Hỡi A-ga! Ngươi có điều gì vậy? Chớ sợ chi, vì Đức Chúa Trời đã nghe tiếng đứa trẻ ở đâu đó rồi.

Sáng thế ký 21:17

Hãy nghĩ đến tình cảnh tuyệt vọng khi bạn chỉ có một mình? Bạn khóc trong cô đơn? Có trải nghiệm nào bi thảm hơn? Những lúc đó hầu như không có hy vọng nào. Những câu hỏi như, “Có ai quan tâm đến tôi? Hay Đức Chúa Trời đang ở đâu?” có thể đâm thấu vào linh hồn bạn.

Chúng ta được khích lệ khi nhìn vào trường hợp của A-ga và Ích-ma-ên. Ở đây chúng ta thấy tình yêu và sự quan tâm của Đấng toàn năng. Phải rời khỏi Áp-ra-ham đi vào đống vắng vì sự ganh ghét của Sa-ra, hai mẹ con A-ga kiệt sức vì không còn nước uống dự trữ. Ích-ma-ên cất tiếng khóc, A-ga cũng không khá hơn.

Chúng ta lưu ý lời an ủi và khích lệ đến từ thiên sứ, “Hỡi A-ga! Ngươi có điều gì vậy? Chớ sợ chi, vì Đức Chúa Trời đã nghe tiếng đứa trẻ ở đâu đó rồi.” Chúa nghe tiếng khóc của hai mẹ con A-ga. Và Ngài cũng làm như vậy đối với chúng ta. Thật là một sự quan tâm diệu kỳ!

Bạn sẽ không bao giờ đi ra khỏi sự quan phòng của Đức Chúa Trời. Nếu bạn có khóc thầm trong lặng lẽ cô đơn, thì Đức Chúa Trời cũng nhìn thấy giống như khi bạn khóc lớn tiếng giữa sa mạc hiểm nguy. Những giọt nước mắt của bạn dù thầm lặng hay công khai, thì Chúa đều biết, Ngài chắc sẽ bày tỏ ra tình yêu và lòng thương xót của Ngài trong hoàn cảnh của bạn.

“TÔI TIN RẰNG ĐỨC CHÚA TRỜI BIẾT VÀ QUAN TÂM ĐẾN MỌI CHI TIẾT TRONG CUỘC SỐNG HÀNG NGÀY CỦA TÔI.”

Randy & Rozanne Frazee
Translated by Huong Di

A-ga, một người không ai nghĩ đến

Trong cuốn sách Thượng Đế, Đấng tôi không hiểu, Christopher Wright quan sát thấy rằng một người không ai nghĩ đến lại là một trong những người đầu tiên gọi Chúa bằng một danh xưng. Đó là A-ga!

Câu chuyện của A-ga cho chúng ta một cái nhìn trung thực đáng lo ngại về lịch sử nhân loại. Nhiều năm kể từ khi Chúa phán cùng Áp-ra-ham và Sa-rai rằng họ sẽ có một con trai, Sa-rai thì ngày càng già đi và thiếu kiên nhẫn hơn. Để “giúp” Chúa, bà phải dùng đến một phong tục thời đó. Bà mang một nàng hầu của mình, là A-ga đến cho chồng, và A-ga có thai.

Có thể đoán trước được, bất đồng nảy sinh. Sa-rai ngược đãi A-ga, và A-ga chạy trốn. Một mình trong sa mạc, nàng gặp thiên sứ của Chúa, người ban cho bà một lời hứa rất giống với lời hứa Chúa đã ban cho Áp-ra-ham (xem Sáng 15:5). “Ta sẽ làm cho dòng dõi ngươi đông đến nỗi không đếm được” (16:10). Thiên sứ đặt tên cho con trai của A-ga là Ích-ma-ên, có nghĩa là “Đức Chúa Trời lắng nghe” (c.11). Đáp lại, người nô lệ đến từ một nền văn hóa với nhiều vị thần không thấy và cũng chẳng nghe được đã đặt tên cho Chúa là “Ngài là Đức Chúa Trời, Đấng đoái xem tôi” (c.13).

“Đức Chúa Trời, Đấng đoái xem chúng ta” là Chúa của những anh hùng thiếu kiên nhẫn và những người bất lực chạy trốn. Ngài là Chúa của những người giàu có và giới thượng lưu cũng như của những người cùng cực và cô đơn. Ngài nghe, thấy và rất quan tâm đến mỗi người chúng ta.

Lạy Chúa, Ngài không hề tô vẽ cho những câu chuyện của những người trong Kinh Thánh nhưng Ngài đã yêu thương họ – như Ngài cũng yêu thương chúng con – bất chấp tất cả những nhơ nhuốc và giả dối của họ. Ngài là Chúa, Đấng nhìn thấy chúng con, ngay cả khi chúng con không chạy đến cùng Ngài.

Chúa nhìn xem chúng ta với đôi mắt đầy thương xót.

http://odb.org/
http://vietnamese-odb.org/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *