Living in Tents– Genesis 12:8

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  24/9/2017

Living in Tents

From there he went on towards the hills east of Bethel and pitched his tent. Genesis 12:8

Growing up in Minnesota, a place known for its many beautiful lakes, I loved to go camping to enjoy the wonders of God’s creation. But sleeping in a flimsy tent wasn’t my favorite part of the experience—especially when a rainy night and a leaky tent resulted in a soggy sleeping bag.

I marvel to think that one of the heroes of our faith spent a hundred years in tents. When he was seventy-five years old, Abraham heard God’s call to leave his country so the Lord could make him into a new nation (Gen. 12:1–2). Abraham obeyed, trusting that God would follow through on His promise. And for the rest of his life, until he died at 175 (25:7), he lived away from his home country in tents.

God gives us a solid foundation for our lives.

We may not have the same call as Abraham did to live nomadically, but even as we love and serve this world and the people in it, we may long for a deeper experience of home, of being rooted here on earth. Like Abraham, when the wind whips our flimsy covering or the rain soaks through, we can look with faith for the city to come, whose “architect and builder is God” (Heb. 11:10). And like Abraham, we can find hope that God is working to renew His creation, preparing a “better country—a heavenly one” to come (v. 16).

Genesis 12:4-9New International Version (NIV)

So Abram went, as the Lord had told him; and Lot went with him. Abram was seventy-five years old when he set out from Harran. He took his wife Sarai, his nephew Lot, all the possessions they had accumulated and the people they had acquired in Harran, and they set out for the land of Canaan,and they arrived there.

Abram traveled through the land as far as the site of the great tree of Moreh at Shechem. At that time the Canaaniteswere in the land. The Lord appeared to Abram and said, “To your offspringa] I will give this land.” So he built an altar there to the Lord, who had appeared to him.

From there he went on toward the hills east of Bethel and pitched his tent, with Bethel on the west and Ai on the east. There he built an altar to the Lord and called on the name of the Lord.

Then Abram set out and continued toward the Negev.

 

Lord God, You are our shelter and our foundation. May we trust You in the big things and small.

What are you trusting God for today? Share it with others on Facebook.com/ourdailybread.

God gives us a solid foundation for our lives.

By Amy Boucher Pye | See Other Authors

INSIGHT

Abraham is included in the list in Hebrews 11 of those who were “commended for their faith,” but did not receive “what had been promised” (v. 39). This chapter is a reminder that the only way to live and to please God is by faith (v. 6). Those living by faith were those who chose to live as “foreigners and strangers on earth”—people who had refused to return to the life they had left behind and who “[longed] for a better country—a heavenly one” (vv. 13–16).

Because of what Jesus did on the cross, we “are no longer foreigners and strangers, but fellow citizens with God’s people and also members of his household” (Eph. 2:19). 

Ponder the way Jesus changed our status from foreigners and strangers to citizens of heaven and God’s children.

For additional study listen to “The Daily Life of Faith” at discovertheword.org/series/the-daily-life-of-faith/.

Sim Kay Tee

Sống Trong Lều

So Abram went, as the Lord had told him; and Lot went with him. Abram was seventy-five years old when he set out from Harran. He took his wife Sarai, his nephew Lot, all the possessions they had accumulated and the people they had acquired in Harran, and they set out for the land of Canaan, and they arrived there.

Abram traveled through the land as far as the site of the great tree of Moreh at Shechem. At that time the Canaanites were in the land. The Lord appeared to Abram and said, “To your offspringc] I will give this land.” So he built an altar there to the Lord, who had appeared to him.

From there he went on toward the hills east of Bethel and pitched his tent, with Bethel on the west and Ai on the east. There he built an altar to the Lord and called on the name of the Lord.

Then Abram set out and continued toward the Negev.

 

Từ đó, ông di chuyển đến vùng đồi núi phía đông Bê-tên, rồi đóng trại giữa Bê-tên. Sáng thế ký 12:8

Minnesota là nơi tôi lớn lên, một nơi nổi tiếng với nhiều cảnh hồ tuyệt đẹp. Tôi thích đi cắm trại để nhìn ngắm những kỳ quan đẹp đẽ của Chúa. Nhưng ngủ trong chiếc lều mỏng manh không phải là trải nghiệm tôi ưa thích – đặc biệt là những đêm mưa và chiếc lều thì bị dột, cái túi ngủ thì ướt sũng.

Tôi kinh ngạc khi nghĩ tới một anh hùng đức tin của chúng ta đã trải qua một trăm năm sống trong lều. Khi Áp-ra-ham được bảy mươi lăm tuổi, ông nghe tiếng gọi của Chúa rời khỏi quê hương mình để Chúa có thể khiến ông thành một dân mới (Sáng. 12:1-2). Áp-ra-ham vâng lời, tin rằng Chúa sẽ thực hiện lời hứa của Ngài. Và cả phần đời còn lại, cho đến khi ông qua đời ở tuổi 175 (25:7), ông sống xa quê hương của mình của mình và ở trong những cái lều.

Có thể chúng ta không được kêu gọi để sống kiểu du mục như Áp-ra-ham, nhưng ngay cả khi chúng ta yêu mến và phục vụ thế giới này cùng những người ở trong đó, có lẽ chúng ta cũng khao khát một kinh nghiệm sâu sắc hơn về việc có một ngôi nhà, có một nơi để thuộc về ngay trên đất này. Giống như Áp-ra-ham, chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng rằng Đức Chúa Trời đang làm mới tạo vật của Ngài, chuẩn bị một “quê hương tốt hơn – một trời mới” trong tương lai (c.16).

Chúa là Đức Chúa Trời con, Ngài là nơi trú ngụ của chúng con và nền móng của chúng con. Chúng con nguyện tin cậy Ngài trong những việc lớn nhỏ trong đời sống.

Đức Chúa Trời đặt một nền tảng vững vàng cho cuộc đời chúng ta.

bởi Amy Boucher Pye | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Áp-ra-ham có mặt trong danh sách được liệt kê trong Hê-bơ-rơ chương 11, là những người mà “nhờ đức tin… đã được lời chứng tốt”, nhưng ông chưa nhận lãnh “điều đã hứa” cho mình (c.39). Chương này là một lời nhắc nhở rằng cách duy nhất để sống làm vui lòng Chúa là sống bởi đức tin (c.6). Những người sống bằng đức tin là những người chọn sống như “kiều dân và lữ khách trên đất” – họ là những người từ chối trở lại cuộc sống mà mình đã bỏ lại đằng sau và là những người “mong ước một quê hương tốt hơn, tức là quê hương trên trời” (c.13-16).

Nhờ những gì Chúa Jêsus đã làm trên thập tự giá, chúng ta “không còn là người xa lạ hoặc là người tạm trú nữa, nhưng là người đồng hương với các thánh đồ và là thành viên trong gia đình của Đức Chúa Trời” (Êph. 2:19).

Hãy suy gẫm về cách Chúa Jêsus đã thay đổi tình trạng của chúng ta từ một người xa lạ và là người tạm trú trở thành công dân của thiên đàng và là con cái của Đức Chúa Trời.

 


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *