MỞ RỘNG BỜ CÕI NƯỚC TRỜI 

 
MỞ RỘNG BỜ CÕI NƯỚC TRỜI 

Nước Trời bao la không biên giới, nhưng người ta đã làm những hàng rào để phân chia biên giới, nhưng có biên giới từ trong lòng người. Chúa Jesus khi đến trần gian đã có ý định phá vỡ những rào cản biên giới và muốn mở rộng nó khi Ngài nói: chúng ta hãy đi nơi khác, trong những làng xung quanh đây, để ta cũng giảng đạo ở đó nữa, vì ấy là cốt tại việc đó mà ta đã đến. Mác 1:38. Và sau đó Ngài giao mục đích ấy lại cho các môn đồ: Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin-lành cho mọi người. Mác 16:15. Ngài muốn nói với họ rằng, đừng dừng lại nơi nào cả, chứ đi cho đến hết thế gian.

Khi sắp lên trời cùng Đức Chúa Cha, Chúa Jesus giao sứ mệnh lại cho môn đồ, cũng lập lại: nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất. Công-vụ 1:8

(Hình: Giới thiệu một mô hình phát triển Hội thánh)

Cuốn sách Lời Cầu Nguyện Của Gia-bê có một thời là cuốn sách bán chạy nhất. Gia-bê cầu nguyện gì?

”Gia-bê khấn nguyện với Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên rằng: Chớ chi Chúa ban phước cho tôi, mở bờ-cõi tôi rộng lớn; nguyện tay Chúa phù-giúp tôi, giữ tôi được khỏi sự dữ, hầu cho tôi chẳng buồn-rầu! Đức Chúa Trời bèn ban cho y như sự người cầu nguyện”I Sử-ký 4:10.

Chữ được lưu ý trong lời cầu nguyện này là Mở Bờ Cõi Tôi Rộng Lớn. Câu này có nhiều ý nghĩa, chữ bờ cõi được hiểu nhiều cách, là bờ cõi vật chất, là bờ cõi thuộc linh. Chúng ta có thể bắt chước Gia-bê thêm vào lời cầu nguyện của mình: Xin Chúa giúp con mở rộng bờ cõi nước Chúa.

Chúa Jesus đã bắt đầu chương trình mở rộng nước Trời của Ngài như thế nào?

Tìm Người Lập Nhóm

Sau khi Giăng bị tù, Đức Chúa Jêsus đến xứ Ga-li-lê, giảng Tin Lành của Đức Chúa Trời, mà rằng: Kỳ đã trọn, nước Đức Chúa Trời đã đến gần; các ngươi hãy ăn năn và tin đạo Tin Lành. Ngài đi dọc theo mé biển Ga-li-lê, thấy Si-môn với Anh-rê, em người, đang thả lưới dưới biển; vì hai người vốn làm nghề chài. Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng họ rằng: Hãy theo ta, và ta sẽ khiến các ngươi trở nên tay đánh lưới người. Tức thì hai người bỏ chài lưới mà theo Ngài. Đi một đỗi xa xa, Ngài thấy Gia-cơ, con Xê-bê-đê, với em là Giăng, đang vá lưới trong thuyền. Ngài liền kêu hai người; thì họ để Xê-bê-đê, cha mình, ở lại trong thuyền với mấy người làm thuê, mà theo Ngài. Mác 1:14-20

Công việc của Ngài là mở rộng bờ cõi nước Trời: kỳ đã trọn, nước Đức Chúa Trời đã đến gần… Chúa Jesus đã bắt đầu việc mở rộng bờ cõi nước Trời bằng việc tuyển chọn và kêu gọi các sứ đồ, mà những người đầu tiên là Si-môn (Phi-e-rơ), Anh-rê, Gia-cơ, Giăng. Và sau đó Ngài kêu gọi thêm những người khác, kế đó nữa là Ma-thi-ơ, khi ông này đang làm việc trong sở thuế.

Đức Chúa Jêsus đã đi khỏi nơi đó rồi, thấy một người tên là Ma-thi-ơ đang ngồi tại sở thâu thuế, bèn phán cùng người rằng: Hãy theo ta. Người liền đứng dậy, mà theo Ngài. Ma-thi-ơ 9:9

Cho đến khi tập trung được con số Ngài muốn.

Ngài bèn lập mười hai người, gọi là sứ đồ, để ở cùng Ngài và sai đi giảng đạo, lại ban cho quyền phép đuổi quỉ. Nầy là mười hai sứ đồ Ngài đã lập: Si-môn, Ngài đặt tên là Phi-e-rơ; Gia-cơ con Xê-bê-đê, và Giăng em Gia-cơ, Ngài đặt tên hai người là Bô-a-nẹt, nghĩa là con trai của sấm sét; Anh-rê, Phi-líp, Ba-thê-lê-my, Ma-thi-ơ, Thô-ma, Gia-cơ con A-phê, Tha-đê, Si-môn người Ca-na-an, và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, chính tên nầy đã phản Ngài. Mác 3:14-19

Chúa Jesus lập 12 sứ đồ, tại sao phải là 12 mà không phải là con số khác thì chỉ là suy đoán, người ta cho rằng Chúa Jesus đã làm lại khuôn mẫu 12 chi phái cho thời Tân Ước, đó là ý của Chúa. Ngài lập 12 người này để ở cùng Ngài và sai đi giảng đạo…. Những lời này bao gồm việc huấn luyện và sai đi. Điều này cũng có nghĩa là để mở rộng bờ cõi nước Trời chúng ta hãy bắt chước Chúa Jesus bắt đầu tìm kiếm người có thể cùng mình làm việc cho Chúa. Tìm và lập một nhóm nhỏ dể có thể cầu nguyện với nhau, làm việc chung với nhau cùng một mục đích.

Học Hỏi Và Được Huấn Luyện

Chúa Jesus đã ở cùng các sứ đồ khoảng 3 năm rưỡi, đó là thời gian Ngài bắt đầu thi hành chức vụ cho đến khi chấm dứt, gần tương đương với chương trình Cử nhân thần học 4 năm của các trường thần học. Ngài chắc chắn đã huấn luyện họ trong suốt thời gian ấy, khởi đầu dường như chỉ có Ma-thi-ơ là người tương đối có học thức nhất trong 12 sứ đồ, còn lại là ngư phủ, các thành phần khác và hầu như là không có học hành gì cả, đến nỗi Công-vụ 4:13 chép: Khi chúng thấy sự dạn dĩ của Phi-e-rơ và Giăng, biết rõ rằng ấy là người dốt nát không học, thì đều lấy làm lạ; lại nhận biết hai người từng ở với Đức Chúa Jêsus.

Căn cứ vào điều này thì chúng ta tin rằng lý do việc thay đổi từ dốt nát không học đến sự dạn dĩ và ăn nói lưu loát thuyết phục của Phi-e-rơ và Giăng chính là việc hai người đã từng ở với Đức Chúa Jesus. Họ đã ngồi dưới chân Chúa nghe giảng dạy (Bài Giảng Trên Núi), được chính Giáo Sư Lớn dạy trực tiếp chứ không qua một giáo sư con người nào. Việc bắt đầu mở rộng bờ cõi nước Trời phải là sự huấn luyện học hỏi, việc làm gì cũng phải được huấn luyện, huống chi là việc mở mang bờ cõi nước Trời là việc vô cùng hệ trọng. Không thể chấp nhận việc một người đi mở rộng bờ cõi nước Trời lại không học hỏi và huấn luyện gì cả, chỉ đánh võ tự do, đụng đâu đánh đó. Không thể đi mở rộng bờ cõi nước Trời mà giữ nguyên tình trạng dốt nát không học.

Phao-lô, một sứ đồ trí thức, tài giỏi, nhưng khi tin Chúa Jesus thì ông cũng bắt đầu lại, biệt riêng thì giờ tìm hiểu rõ ràng và sâu nhiệm trong Chúa trước khi khởi sự chức vụ Chúa giao phó:

Nhưng khi Đức Chúa Trời, là Đấng đã để riêng tôi ra từ lúc còn trong lòng mẹ, và lấy ân điển gọi tôi, vui lòng  bày tỏ Con của Ngài ra trong tôi, hầu cho tôi rao truyền Con đó ra trong người ngoại đạo, thì lập tức tôi chẳng bàn với thịt và máu. Tôi cũng không lên thành Giê-ru-sa-lem, đến cùng những người đã làm sứ đồ trước tôi, song tôi đi qua xứ A-ra-bi; sau rồi trở về thành Đa-mách. Kế đó, mãn ba năm, tôi lên thành Giê-ru-sa-lem, đặng làm quen với Sê-pha, và tôi ở với người mười lăm ngàyGa-la-ti 1:15-18

Chữ sai đi cũng cho biết Chúa Jesus không chỉ dạy lý thuyết, mà sau khi dạy lý thuyết thì Ngài yêu cầu thực hành, Ngài sai đi giảng đạo. Một điều quan trọng nữa cần biết là Chúa Jesus không dạy cho xong hết một chương trình thần học hay huấn luyện rồi mới sai đi. Chúa vừa dạy vừa sai đi, vừa học vừa thực tập. Điều này cũng nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi chúng ta chỉ chú trọng việc học lý thuyết, ngồi học miệt mài từ chương trình này đến chương trình kia, ai mở lớp gì cũng đi học, mà không thực tập gì cả. Đây là tình trạng chung của Hội Thánh, chỉ muốn ngồi học, mà không muốn đứng dậy đi. Đó không phải là cách của Chúa Jesus. Chúng ta phải vừa học vừa đi ra, đi tới đâu học tiếp tới đó. Học rồi đi, đi rồi học.

Chúng ta học là để hiểu biết, hiểu rõ, sở hữu, rồi mới truyền cho người khác sự hiểu biết đó được. Chúng ta không thể cho cái mà chúng ta không có. Khi Phi-e-rơ và Giăng lên đền thờ cầu nguyện, người què xin tiền, Phi-e-rơ nói một câu rất hay: Nhưng Phi-e-rơ nói với người rằng: Ta chẳng có vàng bạc chi hết, song điều ta có thì ta cho ngươi. Công-vụ 3:6a.

Đến Những Nơi Nào

Khi có vốn liếng tạm đủ để có thể ra đi, thì bây giờ Chúa Jesus nói đến chuyện đi đâu, đi chỗ nào.

Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất. Công-vụ 1:9

Chúa Jesus đã giải quyết câu nói này của Ngài như thế nào. Đầu tiên quả là Chúa đã sai các môn đồ đến Giê-ru-sa-lem. Giê-ru-sa-lem được giải thích là địa phương gần nhất, nhưng trong thời Chúa Jesus Giê-ru-sa-lem cũng có nghĩa là dân Y-sơ-ra-ên:

Ấy đó là mười hai sứ đồ Đức Chúa Jêsus sai đi, và có truyền rằng: Đừng đi đến dân ngoại, cũng đừng vào một thành nào của dân Sa-ma-ri cả; song thà đi đến cùng những con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên. Khi đi đường, hãy rao giảng rằng: Nước thiên đàng gần rồi. Ma-thi-ơ 10:5-7

Nhưng không phải là ai cũng nghe và tin:

Nếu ai không tiếp rước, không nghe lời các ngươi, khi ra khỏi nhà đó, hay là thành đó, hãy phủi bụi đã dính chân các ngươi. Ma-thi-ơ 10:14

Không nghe thì đi chỗ khác, đó là ý nghĩa câu nói đó, nhưng không có nghĩa là phải bắt buộc bằng Giê-ru-sa-lem rồi mới tiếp tục đi đến những nơi khác, người ta không muốn đi, thì người ta giải thích vậy. Thử hình dung lại bối cảnh khi Chúa Jesus nói câu này, là lúc Ngài đang đứng trên núi Ô-li-ve và chuẩn bị về trời. Từ trên cao Chúa Jesus nhìn xuống đồng bằng bên dưới, tay Ngài chỉ, đó, vùng đất đó, đây là nơi gần nhất, và kia là những chỗ xa hơn, muốn đi xa hơn thì phải bắt đầu đi chỗ này, nhưng Ngài không có ý nói rằng ngươi phải đi cho xong toàn bộ khu vực Giê-ru-sa-lem rồi mới đi tiếp. Bao giờ mới đi hết? Có những người sẽ không tin, như vậy cứ chờ cho đến khi người ta tin hết rồi mới đi? Giê-ru-sa-lem là nơi ngươi phải đi qua, nhưng không phải là đi cho hết, mà từ Giê-ru-sa-lem ngươi sẽ đi qua Sa-ma-ri, rồi đi hết xứ Giu-đa, và ngoài kia, những vùng đất mà mắt các ngươi không thấy, cũng sẽ phải đi tới, cho đến cùng trái đất.

Giê-ru-sa-lem cũng có thể là một khái niệm bắt đầu Hội Thánh. Để đi hết xứ Giu-đê, thì phải bắt đầu bằng một phần của Giu-đê, bắt đầu bằng một nhóm nhỏ, rồi Hội Thánh, và lan ra. Chúa Jesus đã ủy thác cho Phi-e-rơ chức vụ ban đầu là xây dựng Hội Thánh:

Còn ta, ta bảo ngươi rằng: Ngươi là Phi-e-rơ, ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy, các cửa âm phủ chẳng thắng được hội đó. Ma-thi-ơ 16:18

Trước hết, bắt đầu từ Hội Thánh. Hội Thánh cũng bắt đầu bằng việc chứng đạo, có người tin Chúa, làm báp-têm cho họ, đưa họ vào nhà thờ, dạy đạo cho họ, huấn luyện họ, và chu trình ấy tiếp tục, ngày càng rộng ra, cho đến muôn dân như lời Chúa Jesus phán:

Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã Chúng ta đã biết truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế. Ma-thi-ơ 28:19-20.

Giới thiệu một mô hình phát triển Hội Thánh (xem hình trên đầu bài):

Chúng ta cũng tin rằng khi Chúa Jesus cùng môn đồ đứng nơi cao nhìn xuống thấp và đưa tay chỉ những vùng đất, Ngài đang nói đến những con người trong những vùng đất ấy chứ không nói đến đất đai. Những từ Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri và tận cùng trái đất là nói về những con người đang ở từ nơi này đến nơi kia đang cần sự cứu rỗi. Không phải là nơi nào nhưng là người ở nơi nào. Bất cứ ở đâu có những linh hồn lạc mất là chúng ta tìm đến, chứ không phải là quốc gia. Người là quan trọng, không phải đất đai xứ sở là quan trọng, nơi nào có người thì bàn chân người truyền đạo cần tìm đến.

Không phải là thành Giê-ru-sa-lem, nhưng là những con người ở trong thành Giê-ru-sa-lem.

Khi Đức Chúa Jêsus gần đến thành, thấy thì khóc về thành, và phán rằng: Ước gì, ít nữa là ngày nay, mầy đã hiểu biết sự làm cho mầy được bình an! Song hiện nay những sự ấy kín giấu nơi mắt mầy. Lu-ca 19:41-42

Nhưng không ngừng ở Giê-ru-sa-lem, khi Chúa Jesus bị nài ép ở lại chữa bệnh cho đoàn dân đông, Ngài nói:

Ngài phán: Chúng ta hãy đi nơi khác, trong những làng xung quanh đây, để ta cũng giảng đạo ở đó nữa; vì ấy là cốt tại việc đó mà ta đã đếnMác 1:38

Và Ngài dùng Phao-lô cho việc đi xa hơn, mở rộng bờ cõi nước Trời:

Chúa bèn phán cùng tôi rằng: Hãy đi, vì ta toan sai ngươi đi đến cùng dân ngoại ở nơi xa. Công-vụ 22:21.

Mọi Cách Cho Mọi Người

Sự truyền đạo là mọi nơi. Chúa Jesus giảng trong nhà thờ cho người có Chúa:

Đức Chúa Jêsus được quyền phép Đức Thánh Linh, trở về xứ Ga-li-lê, và danh tiếng Ngài đồn khắp các xứ chung quanh. Ngài dạy dỗ trong các nhà hội, ai nấy đều khen ngợi Ngài. Đức Chúa Jêsus đến thành Na-xa-rét, là nơi dưỡng dục Ngài. Theo thói quen, nhằm ngày Sa-bát, Ngài vào nhà hội, đứng dậy và đọc. Lu-ca 4:14-16.

Nhưng Ngài giảng đạo cho đám đông ở trên thuyền, dưới thuyền:

Khi Đức Chúa Jêsus, trên bờ hồ Ghê-nê-xa-rết, đoàn dân đông chen lấn nhau xung quanh Ngài đặng nghe đạo Đức Chúa Trời. Ngài thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ, người đánh cá đã xuống khỏi thuyền giặt lưới, thì Ngài lên một chiếc thuyền trong hai chiếc, là chiếc của Si-môn, biểu người đem ra khỏi bờ một chút; rồi Ngài ngồi mà dạy dỗ dân chúng. Lu-ca 5:1-3

Đức Chúa Jêsus vừa nghe tin ấy liền bỏ đó xuống thuyền, đi tẻ ra nơi đồng vắng. Khi đoàn dân biết vậy, thì từ các thành đi bộ mà theo Ngài. Ngài ở thuyền bước lên, thấy đoàn dân đông đúc, động lòng thương xót, mà chữa cho kẻ bịnh được lành. Đến chiều tối, môn đồ tới gần Ngài mà thưa rằng: Ở đây vắng vẻ, và trời tối rồi, xin thầy cho dân chúng về, để họ đi vào các làng đặng mua đồ ăn. Ma-thi-ơ 14:13-15

Không nhất thiết cứ phải giảng đạo trong nhà thờ, nài ép người ta đến nhà thờ cho bằng được. Sau khi ngưòi ta tin Chúa, hãy đưa người ta đến nhà thờ.

Sự giảng đạo bằng nhiều cách, giảng cho một người:

Vả, Ngài phải đi ngang qua xứ Sa-ma-ri. Vậy Ngài đến một thành thuộc về xứ Sa-ma-ri, gọi là Si-kha, gần đồng ruộng mà Gia-cốp cho Giô-sép là con mình. Tại đó có cái giếng Gia-cốp. Nhân đi đường mỏi mệt, Đức Chúa Jêsus ngồi gần bên giếng; bấy giờ độ chừng giờ thứ sáu. Một người đàn bà Sa-ma-ri đến múc nước. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy cho ta uống. Vì môn đồ Ngài đã đi ra phố đặng mua đồ ăn. Người đàn bà Sa-ma-ri thưa rằng: Ủa kìa! ông là người Giu-đa, mà lại xin uống nước cùng tôi, là một người đàn bà Sa-ma-ri sao? (Số là, dân Giu-đa chẳng hề giao thiệp với dân Sa-ma-ri.) Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ví bằng ngươi biết sự ban cho của Đức Chúa Trời, và biết người nói: “Hãy cho ta uống” là ai, thì chắc ngươi sẽ xin người cho uống, và người sẽ cho ngươi nước sống. Giăng 4:4-10

Chúa Jesus chưa bao giờ từ chối việc chứng đạo cá nhân dù Ngài hết sức bận rộn. Chúa cũng giảng cho những đoàn dân đông, điển hình là trường họ Phi-e-rơ giảng cho mấy ngàn người trong ngày lễ Ngũ Tuần:

Bấy giờ, Phi-e-rơ đứng ra cùng mười một sứ đồ, cất tiếng nói với dân chúng rằng: Hỡi người Giu-đa, và mọi người ở tại thành Giê-ru-sa-lem, hãy biết rõ điều nầy, và lắng tai nghe lời ta. Công-vụ 2:14

Những Việc Phải Làm

Chúng ta đã biết Chúa Jesus muốn chúng ta đi, đi đâu, nhưng đi làm gì? Câu Kinh Thánh này được hiểu và được gọi như là Đại Mạng Lệnh của Chúa Jesus sẽ chỉ cho chúng ta biết mình phải làm gì để mở rộng bờ cõi nước Trời, và nó nhấn mạnh 3 điều:

Hai chữ dạy dỗ và dạy trong câu này là 2 nghĩa khác nhau, dạy dỗ (make disciples) và dạy (teaching). Nghĩa là sau khi làm chứng về ta rồi, thì phải đào tạo họ trở nên những môn đồ để họ sẽ tiếp tục mở rộng bờ cõi nước Trời. Sau khi tìm được người, chúng ta sẽ có trách nhiệm đào tạo họ. Chúng tôi có chương trình Đào Tạo Môn Đồ theo cách mới về Khái Niệm Thờ Trời sẽ dào tạo bạn, chúng ta phải được đào tạo trước khi chúng ta đào tạo cho người khác. Người vừa được đào tạo lại sẽ tiếp tục đào tạo người khác, và chu trình đào tạo cứ tiếp tục quay vòng, cho đến cùng trái đất.

Những điều con đã nghe nơi ta ở trước mặt nhiều người chứng, hãy giao phó cho mấy người trung thành, cũng có tài dạy dỗ kẻ khác 2 Ti-mô-thê 2:2

Làm báp-têm không chỉ là để xác nhận niềm tin và hứa nguyện đồng chết đồng sống với Chúa, nó còn có nghĩa là gia nhập vào một Hội Thánh địa phương.

Vậy, những kẻ nhận lời đó đều chịu phép báp-tem; và trong ngày ấy, có độ ba ngàn người thêm vào Hội thánh. Công-vụ 2:41

Chúng ta phải dạy đạo và làm phép báp-têm cho những người mới, là một điều nên làm, như Chúa Jesus nói với Giăng Báp-tít khi ông làm báp têm cho Ngài dưới sông Giô-đanh

Khi ấy, Đức Chúa Jêsus từ xứ Ga-li-lê đến cùng Giăng tại sông Giô-đanh, đặng chịu người làm phép báp-tem. Song Giăng từ chối mà rằng: Chính tôi cần phải chịu Ngài làm phép báp-tem, mà Ngài lại trở đến cùng tôi sao! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ cứ làm đi, vì chúng ta nên làm cho trọn mọi việc công bình như vậy. Giăng bèn vâng lời Ngài. Ma-thi-ơ 3:13-15

Phép báp-têm không phải là điều kiện của sự cứu rỗi. Tên cướp bị đóng đinh bên cạnh Chúa Jesus không thể làm báp-têm được, vì sắp chết, nhưng vẫn nhận được sự cứu rỗi:

Đoạn lại nói rằng: Hỡi Jêsus, khi Ngài đến trong nước mình rồi, xin nhớ lấy tôi! Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi. Lu-ca 23:42-43

Người tin Chúa thật đều tự nguyện vui vẻ nhận phép báp-têm như trường hợp của hoạn quan Ê-thi-ô-bi:

Hai người đang đi dọc đường, gặp chỗ có nước, hoạn quan nói rằng: Nầy, nước đây, có sự gì ngăn cấm tôi chịu phép báp-tem chăng? Phi-líp nói: Nếu ông hết lòng tin, điều đó có thể được. Hoạn quan trả lời rằng: Tôi tin rằng Đức Chúa Jêsus Christ là Con Đức Chúa Trời. Người biểu dừng xe lại; rồi cả hai đều xuống nước, và Phi-líp làm phép báp-tem cho hoạn quan. Công-vụ 8:36-38

Câu cuối dạy họ giữ hết mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi, là dạy dỗ, dạy Kinh Thánh, là chăm sóc đời sống họ để có thể lớn lên. Họ lớn lên và lại tiếp tục chương trình đào tạo môn đồ mở rộng nước Trời

Chúng ta đừng quên điều quan trọng này:

Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta. Ma-thi-ơ 28:18b

Điều đó có nghĩa là không một ai dưới trần gian này, mọi thế lực thù địch không thể ngăn cản bước chân người đi mở rộng bờ cõi nước Trời.

Và lời hứa vĩ đại này thêm cho chúng ta sự vững vàng, an lòng khi bước đi:

Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế. Ma-thi-ơ 28:20b 

Mục sư LỮ THÀNH KIẾN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *