The Death of Doubt by ODB Anh & Viêt

The Death of Doubt by ODB Anh & Viêt

Unless I see the nail marks in his hands and put my finger where the nails were, and put my hand into his side, I will not believe. John 20:25

We know him as Doubting Thomas (see John 20:24–29), but the label isn’t entirely fair. After all, how many of us would have believed that our executed leader had been resurrected? We might just as well call him “Courageous Thomas.” After all, Thomas displayed impressive courage as Jesus moved purposefully into the events leading to His death.

At the death of Lazarus, Jesus had said, “Let us go back to Judea” (John 11:7), prompting a protest from the disciples. “Rabbi,” they said, “a short while ago the Jews there tried to stone you, and yet you are going back?” (v. 8). It was Thomas who said, “Let us also go, that we may die with him” (v. 16).

Real doubt searches for the light; unbelief is content with the darkness.

Thomas’s intentions proved nobler than his actions. Upon Jesus’s arrest, Thomas fled with the rest (Matt. 26:56), leaving Peter and John to accompany Christ to the courtyard of the high priest. Only John followed Jesus all the way to the cross.

Despite having witnessed the resurrection of Lazarus (John 11:38–44), Thomas still could not bring himself to believe that the crucified Lord had conquered death. Not until Thomas the doubter—the human—saw the risen Lord, could he exclaim, “My Lord and my God!” (John 20:28). Jesus’s response gave assurance to the doubter and immeasurable comfort to us: “Because you have seen me, you have believed; blessed are those who have not seen and yet have believed” (v. 29).

Father, teach us to act on what we do know about You and Your goodness, and trust You in faith for what we don’t know.

Real doubt searches for the light; unbelief is content with the darkness.

Chết Vì Ngờ Vực

Nếu tôi không thấy dấu đinh trong bàn tay Ngài, nếu tôi không đặt ngón tay tôi vào chỗ dấu đinh, và không đặt bàn tay tôi vào sườn Ngài thì tôi sẽ không tin. Giăng 20:25

Chúng ta biết đến ông với tên gọi là Thô-ma Nghi ngờ (Xem Giăng 20:24-29), nhưng biệt danh đó không hoàn toàn công bằng với ông. Nếu là ông, có bao nhiêu người trong chúng ta tin vị lãnh đạo bị xử tử của mình đã sống lại? Có lẽ chúng ta nên gọi ông là “Thô-ma Can đảm” hơn. Xét cho cùng thì Thô-ma đã bày tỏ sự can đảm đầy ấn tượng khi Chúa Jêsus cố ý bước vào chuỗi sự kiện dẫn Ngài đến cái chết.

Sau cái chết của La-xa-rơ, Chúa Jêsus đã nói: “Chúng ta hãy trở về miền Giu-đê” (Giăng 11:7), điều này khiến các môn đồ Ngài phản đối. Họ nói: “Thưa Thầy, người Do Thái đang tìm ném đá Thầy mà sao bây giờ Thầy còn trở lại nơi ấy?” (c.8). Chính Thô-ma là người nói: “Chúng ta hãy đi đến đó cùng chết với Ngài” (c.16).

Ý định của Thô-ma cao cả hơn hành động của ông. Khi Chúa Jêsus bị bắt, Thô-ma đã trốn chạy cùng với tất cả các môn đồ khác (Mat. 26:56), để mặc Phi-e-rơ và Giăng theo Chúa Jêsus đến sân của thầy cả thượng phẩm. Chỉ mình Giăng theo Chúa Jêsus đến tận thập tự giá.

Dù đã chứng kiến sự sống lại của La-xa-rơ (Giăng 11:38-44), nhưng Thô-ma vẫn không thể giúp chính mình tin rằng Đấng bị đóng đinh đã chiến thắng sự chết. Mãi cho đến khi Thô-ma nghi-ngờ, Thô-ma-rất-con-người đó thấy Đấng phục sinh, ông mới kêu lên: “Lạy Chúa của con và Đức Chúa Trời con!” (Giăng 20:28). Lời của Chúa Jêsus đem lại sự đảm bảo cho con người nghi ngờ đó và đem lại sự an ủi lớn lao cho chúng ta: “Có phải vì thấy Ta nên con tin chăng? Phước cho những người không thấy mà tin!” (c.29).

Lạy Cha, xin dạy chúng con làm theo những gì chúng con biết về Ngài và sự nhân từ của Ngài, và tin cậy Ngài trước những gì chúng con không biết bằng đức tin của mình.

Nghi ngờ thật tìm kiếm ánh sáng, còn sự vô tín lại thỏa lòng với bóng tối.

 


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *