Time to Flourish (Anh & Việt)

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/  30/6/2017

Time to Flourish

“Sir,” the man replied, “leave it alone for one more year, and I’ll dig around it and fertilize it.” Luke 13:8

Last spring I decided to cut down the rose bush by our back door. In the three years we’d lived in our home, it hadn’t produced many flowers, and its ugly, fruitless branches were now creeping in all directions.

But life got busy, and my gardening plan got delayed. It was just as well—only a few weeks later that rose bush burst into bloom like I’d never seen before. Hundreds of big white flowers, rich in perfume, hung over the back door, flowed into our yard, and showered the ground with beautiful petals.

God’s patience is good news for all of us.

My rose bush’s revival reminded me of Jesus’s parable of the fig tree in Luke 13:6–9. In Israel, it was customary to give fig trees three years to produce fruit. If they didn’t, they were cut down so the soil could be better used. In Jesus’s story, a gardener asks his boss to give one particular tree a fourth year to produce. In context (vv. 1–5), the parable implies this: The Israelites hadn’t lived as they should, and God could justly judge them. But God is patient and had given extra time for them to turn to Him, be forgiven, and bloom.

God wants all people to flourish and has given extra time so that they can. Whether we are still journeying toward faith or are praying for unbelieving family and friends, His patience is good news for all of us.

Repent or Perish

13 Now there were some present at that time who told Jesus about the Galileans whose blood Pilate had mixed with their sacrifices. Jesus answered, “Do you think that these Galileans were worse sinners than all the other Galileans because they suffered this way? I tell you, no! But unless you repent, you too will all perish. Or those eighteen who died when the tower in Siloam fell on them—do you think they were more guilty than all the others living in Jerusalem? I tell you, no! But unless you repent, you too will all perish.”

Then he told this parable: “A man had a fig tree growing in his vineyard, and he went to look for fruit on it but did not find any. So he said to the man who took care of the vineyard, ‘For three years now I’ve been coming to look for fruit on this fig tree and haven’t found any. Cut it down! Why should it use up the soil?’

“‘Sir,’ the man replied, ‘leave it alone for one more year, and I’ll dig around it and fertilize it. If it bears fruit next year, fine! If not, then cut it down.’”

 

I am the vine; you are the branches. If you remain in me and I in you, you will bear much fruit; apart from me you can do nothing. (John 15:5).

God has given the world extra time to respond to His offer of forgiveness.

 

By Sheridan Voysey | See Other Authors

INSIGHT:

Right before the words of today’s passage, Jesus described how His coming causes division between those who accept Jesus and the new reality He brings and those who reject Him (Luke 12:49–56). Words like these could have led some to interpret tragedies like lives lost in a collapsed tower (13:4) as God’s judgment. But Jesus rejected this way of thinking (v. 5), teaching that we should not condemn others, but instead look at ourselves. The parable of the barren fig tree (vv. 6–9) illustrates that although God is merciful and has given the world extra time to turn to Him (v. 9), a choice to live in Him must be made. That’s the only way to live fruitfully.

How can you, instead of condemning others, focus more deeply on your response to Christ?

Đến Lúc Nở Hoa

Lu-ca 13:1-91934 Vietnamese Bible (VIET)

13  Cũng lúc ấy, có mấy người ở đó thuật cho Đức Chúa Jêsus nghe về việc Phi-lát giết mấy người Ga-li-lê, lấy huyết trộn lộn với của lễ họ.

Đức Chúa Jêsus cất tiếng đáp rằng: Các ngươi tưởng mấy người đó vì chịu khốn nạn dường ấy, có tội lỗi trọng hơn mọi người Ga-li-lê khác sao?

Ta nói cùng các ngươi, không phải; song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy.

Hay là mười tám người bị tháp Si-lô-ê ngã xuống đẻ chết kia, các ngươi tưởng họ có tội lỗi trọng hơn mọi kẻ khác ở thành Giê-ru-sa-lem sao?

Ta nói cùng các ngươi, không phải; nhưng nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư mất như vậy.

Ngài lại phán thí dụ nầy: Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình, đến hái trái mà không thấy;

bèn nói cùng kẻ trồng nho rằng: Kìa đã ba năm nay ta đến hái trái nơi cây vả nầy mà không thấy: hãy đốn nó đi; cớ sao nó choán đất vô ích?

Kẻ trồng nho rằng: Thưa chúa, xin để lại năm nầy nữa, tôi sẽ đào đất xung quanh nó rồi đổ phân vào.

Có lẽ về sau nó sẽ ra trái; bằng không, chúa sẽ đốn.

 

Người trồng nho thưa: “Thưa chủ, xin để nó lại năm nầy nữa, chờ tôi đào đất chung quanh nó rồi đổ phân vào.” Lu-ca 13:8

Mùa xuân năm ngoái, tôi có ý định chặt bụi hồng gần cửa sau nhà. Trong suốt ba năm chúng tôi sống ở căn nhà này, bụi hồng đó không ra nhiều hoa và cành lá xấu xí, vô dụng của nó đang chĩa ra mọi hướng.

Nhưng vì cuộc sống bận rộn nên kế hoạch làm vườn của tôi đã bị hoãn. Thật là may mắn vì chỉ vài tuần sau, bụi hồng đó đã nở rộ chưa từng thấy. Hàng trăm bông hoa trắng lớn, thơm nức, giăng trên cửa sau, tràn ra cả sân và những cánh hoa xinh đẹp rơi khắp mặt đất.

Sự hồi sinh của bụi hồng nhắc tôi nhớ ngụ ngôn của Chúa Jêsus về cây vả trong Lu-ca 13:6-9. Ở đất nước Y-sơ-ra-ên, cây vả thường mất ba năm để ra trái. Sau thời gian đó, nếu chúng không ra trái thì sẽ bị đốn để có thể sử dụng đất hiệu quả hơn. Trong câu chuyện của Chúa Jêsus, người làm vườn xin chủ cho cây thêm một năm nữa để ra trái. Trong bối cảnh đó (c. 1-5), ngụ ngôn ngụ ý rằng: người Y-sơ-ra-ên đã không sống như họ phải sống và Chúa đã có thể xét đoán họ cách công bình. Nhưng Chúa nhẫn nại và cho họ thêm thời gian để quay về với Ngài, để được tha thứ và kết quả cho Ngài.

Chúa muốn mọi người sống kết quả và Ngài đã cho họ thêm thời gian để có thể làm điều đó. Dù chúng ta đang phân vân trong quyết định niềm tin hay đang cầu nguyện cho gia đình và bạn bè chưa tin nhận Chúa, thì sự kiên nhẫn của Ngài là tin vui cho tất cả chúng ta.

Ta là cây nho, các con là cành. Ai cứ ở trong Ta, và Ta trong người ấy thì sinh ra nhiều quả, vì ngoài Ta các con không làm gì được. Giăng 15:5.

Chúa đã cho thế giới thêm thời gian để tiếp nhận món quà tha thứ của Ngài.

bởi Sheridan Voysey | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI:

Ngay trước phân đoạn Kinh Thánh hôm nay, Chúa Jêsus đã miêu tả việc Ngài đến sẽ gây nên sự chia rẽ như thế nào giữa những người bằng lòng tiếp nhận Ngài và thực tế mới mà Ngài đem đến, với những người khước từ Ngài (Lu-ca 12:49-56). Những lời như thế này có thể dẫn người ta đi đến chỗ cho rằng những bi kịch trong đời sống ví dụ như việc những người bị tháp đè chết (13:4) là sự hình phạt mà Chúa giáng xuống. Tuy nhiên, Chúa Jêsus không chấp nhận lối suy nghĩ như vậy (c. 5), và dạy rằng chúng ta chớ nên đoán xét người khác, thay vào đó hãy nhìn lại chính bản thân mình. Ẩn dụ về cây vả không ra trái (c. 6-9) cho thấy rằng dù Chúa là Đấng nhân từ, Ngài cho thế gian thêm thời gian để quay trở về cùng Ngài (c. 9), thì chúng ta vẫn cần phải chọn lựa sống trong Ngài. Đó là cách duy nhất để sống kết quả.

Làm thế nào để bạn có thể tập chú nhiều hơn đến sự đáp ứng của bản thân với Đấng Christ, thay vì đoán xét người khác?

 


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *