Ai là những tâm linh bị tù?

CÂU HỎI

Ai là những tâm linh bị tù?

TRẢ LỜI

“Những tâm linh bị tù” được đề cập trong ngữ cảnh về những gì Chúa Giê-su đã làm trong khoảng thời gian Ngài chết và phục sinh. 1 Phi-e-rơ 3:18-20 nói rằng “Ngài chịu chết về phần thể xác, nhưng được sống về phần tâm linh; bởi tâm linh đó, Ngài đã đi giảng cho các tâm linh bị tù, là những kẻ thuở trước không vâng phục Đức Chúa Trời khi Ngài kiên nhẫn chờ đợi trong thời của Nô-ê khi chiếc tàu được đóng.” Lưu ý rằng thân thể của Chúa Giê-su đã chết và đang chờ sự phục sinh nhưng Ngài sống về phần tâm linh trong suốt khoảng thời gian Ngài viếng thăm những tâm linh bị tù. Trong bối cảnh đó, vui lòng đọc bài viết của chúng tôi có tựa đề “Chúa Giê-su đã ở đâu trong 3 ngày sau cái chết và trước lúc phục sinh?

Chúng ta biết bốn điều về những linh hồn được đề cập trong 1 Phi-ê-rơ 3:19. Họ vô hình, họ bị cầm tù, họ đã phạm tội trước khi lũ lụt xảy đến và Chúa Giê-su đã đến thăm viếng nơi bị giam cầm để thông báo với họ. Những linh hồn này chính xác là ai đã trở thành chủ đề nghiên cứu trong những năm qua.

Đầu tiên, hãy cùng nhìn vào từ “những linh hồn”. Nó là một bản dịch của từ pneumasin trong tiếng Hy-lạp, một dạng của từ pneuma nghĩa là “không khí, hơi thở, gió.” Nó được dùng trong Tân Ước để chỉ những thiên sứ (Hê-bơ-rơ 1:14), ma quỷ (Mác 1:23), linh của Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 27:50), Đức Thánh Linh (Giăng 14:17), và phần linh hồn của con người (1Cô-rinh-tô 2:11). Trong khi Kinh Thánh nói rõ rằng loài người có linh hồn (Hê-bơ-rơ 4:12) thì Kinh Thánh lại chưa bao giờ nói đến con người là “những linh hồn” đơn giản. Trái lại, Đức Chúa Trời, Đức Thánh Linh, những thiên sứ, ma quỷ lại chưa bao giờ được nói đến là có linh hồn mà họ là những linh. Vì vậy, nghĩa tiêu chuẩn của từ “những linh hồn” trong cụm từ “những tâm linh bị tù” lập luận rằng linh hồn là một thứ gì đó không phải là con người.

Những linh hồn bị cầm tù không thể là những thiên sứ bởi vì thiên sứ không phạm tội và không bị giam giữ. Và nếu những linh hồn bị cầm tù này không phải là linh của những người chết, điều này khiến chúng ta còn một lựa chọn: những tâm linh bị tù là ma quỷ. Bây giờ, thật rõ ràng rằng không phải tất cả ma quỷ đều bị cầm tù. Tân Ước cho chúng ta nhiều ví dụ về những việc làm của ma quỷ trên đất. Vì vậy, các linh hồn bị tù phải là một nhóm yêu ma chọn lọc bị giam cầm, không giống như những thành viên còn lại của ma quỷ.

Điều gì có thể là một lý do cho một số, nhưng không phải tất cả, của những con quỷ bị cầm tù? Giu-đe 1:6 cho chúng ta một manh mối quan trọng: “Còn các thiên sứ không giữ vị trí, từ bỏ chỗ riêng của mình, thì Ngài dùng xiềng để giữ họ trong chỗ tối tăm cho đến kỳ phán xét trong ngày trọng đại.” Có một số thiên thần sa ngã đã phạm một tội ác nghiêm trọng nào đó. Giu-đe 1:6 không nói chi tiết nhưng tội lỗi của ma quỷ có liên quan đến việc họ “đã không giữ vị trí của mình, từ bỏ chỗ riêng”. Khải Huyền 9:1-12, 14-15, và 2 Phi-e-rơ 2:4 cũng nói về những thiên thần độc ác hiện đang bị trói buộc.

Tội lỗi mà những tâm linh bị tù phạm phải có thể là điều ở trong Sáng Thế Ký 6:1-4 về việc “con trai của Đức Chúa Trời” ăn ở “con gái loài người” sinh ra những người khổng lồ Nephilim. Nếu “con trai của Đức Chúa Trời” là những thiên thần sa ngã thì sau đó tội lỗi ở Sáng thế ký 6 liên quan đến các thiên sứ rời khỏi nơi của họ với một hành động bất tuân trước cơn lũ lụt và điều đó tương ứng với những gì sứ đồ đề cập trong 1 Phi-e-rơ 3:19. Dường như những con quỷ sống chung với phụ nữ loài người đã bị Chúa giam cầm để ngăn họ lặp lại tội lỗi đó và can ngăn những con quỷ khác thử nó.

Dựa vào 1 Phi-e-rơ 3:19, Chúa Giê-su đã “công bố” với những tâm linh bị tù. Từ được dịch là “công bố” hay “rao giảng” nghĩa là “tuyên bố công khai” hay “thông báo”. Chúa Giê-su đã đến vực sâu và rao giảng về chiến thắng của Ngài cho những thiên thần sa ngã bị tù ở đó. Chúng đã thua và Ngài đã chiến thắng. Thập tự giá đã chiến thắng hết tất cả những điều xấu xa (Cô-lô-se 2:15)

English

QUESTION

Who were the spirits in prison?

spirits in prisonaudio
ANSWER

The “spirits in prison” are mentioned in the broader context of suffering righteously. First Peter 3:18–20 says, “For Christ also died for sins once for all, the just for the unjust, so that He might bring us to God, having been put to death in the flesh, but made alive in the spirit; in which also He went and made proclamation to the spirits now in prison, who once were disobedient, when the patience of God kept waiting in the days of Noah, during the construction of the ark” (NASB95). Some people use this passage to infer what Jesus did during the time that His body was in the grave. As background, please read our article on “Where was Jesus for the three days between His death and resurrection?”

We know three things for sure about the spirits mentioned in 1 Peter 3:19. They are incorporeal, they are imprisoned, and their sin was committed before the Flood. Their relation to Jesus and the nature of His announcement to them are open to speculation. Who exactly these spirits are has been the subject of some debate through the years. Here are two theories:

1) The spirits in prison are fallen angels or demons. The spirits in prison cannot be holy angels because the holy angels have not sinned and are not imprisoned. And not all the fallen angels are imprisoned, of course, for the New Testament gives many examples of demonic activity on earth. That leaves a select group of demons who, unlike the their fellow demons, are held captive.

What might be a reason for some, but not all, of the demons to be imprisoned? Jude 1:6 gives us an important clue: “The angels who did not keep their positions of authority but abandoned their proper dwelling—these he has kept in darkness, bound with everlasting chains for judgment on the great Day.” Some fallen angels committed an egregious crime of some kind; Jude 1:6 does not give details, but the demons’ sin was related to how they “did not keep their own position but deserted their proper dwelling.” Revelation 9:1–1214–15, and 2 Peter 2:4 also speak of a group of wicked angels that are currently bound.

If the spirits in prison are fallen angels, the sin they committed could be the one in Genesis 6:1–4, which records the “sons of God” mating with the “daughters of men” and producing a race of giants, the Nephilim. If the “sons of God” were fallen angels, then the sin of Genesis 6 involved angels leaving the place where they belonged in an act of disobedience before the Flood—and that corresponds to what the apostle mentions in 1 Peter 3:19. It could be that the demons who cohabited with human women were imprisoned by God to prevent them from repeating that sin and to discourage other demons from trying it.

According to 1 Peter 3:19, Jesus “made proclamation” to these spirits in prison. The Greek word translated “proclaimed” or “preached” means “to publicly declare” or “to herald.” If the spirits are demons, then Peter says that Jesus went to the Abyss and proclaimed His victory to the fallen angels imprisoned there. They had lost, and He had won. The cross triumphs over all evil (see Colossians 2:15).

2) The spirits in prison are the human spirits of those who perished in the flood of Noah’s day. As for Christ preaching to them, there are three possible interpretations: a) Christ preached to them figuratively, in and through Noah, while they were in the flesh; b) Christ preached to them literally, being present with Noah through the Holy Spirit who inspired Noah to proclaim the message of coming judgment; and c) Christ preached to them literally in between His death and resurrection. According to each of these interpretations, the spirits are called such because they existed in a spiritual condition when Peter wrote; they were no longer in the flesh but lived in Hades/hell.

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *