Ân tứ nói tiếng lạ là gì? Có phải ân tứ nói tiếng lạ dành cho ngày nay?

CÂU HỎI

Ân tứ nói tiếng lạ là gì? Có phải ân tứ nói tiếng lạ dành cho ngày nay?

TRẢ LỜI

Sự kiện nói tiếng lạ đầu tiên xảy ra vào ngày lễ Ngũ tuần trong Công Vụ 2:1-4. Các sứ đồ đi ra và chia sẻ phúc âm với những đoàn dân đông, nói với họ bằng ngôn ngữ của họ, “Cả người Giu-đa hoặc người mới theo đạo Giu-đa, người Cơ-rết và A-rạp nữa, chúng ta đều nghe họ lấy tiếng chúng ta mà nói những sự cao trọng của Ðức Chúa Trời.” Công Vụ 2:11. Từ ngữ Hi lạp dịch từ “cái lưỡi” có nghĩa là “ngôn ngữ”. Do đó ân tứ của lưỡi là nói tiếng của một người bằng ngôn ngữ mà người đó không biết để truyền đạo cho người biết ngôn ngữ đó. Trong I Cô-rinh-tô 12-14 Phao-lô thảo luận về ân tứ kỳ lạ, ông đã phê bình: “Hỡi anh em, ví bằng tôi đến cùng anh em, nói các thứ tiếng lạ, mà lời nói tôi chẳng tỏ sự kín nhiệm, chẳng có sự thông biết, chẳng có lời tiên tri, chẳng có sự khuyên dạy, thì ích gì đến anh em?” (I Cô-rinh-tô 14:6). Theo sứ đồ Phao-lô, và phù hợp với việc nói tiếng lạ được mô tả trong Công vụ các sứ đồ, thì nói tiếng lạ sẽ có giá trị khi một người nghe sứ điệp của Đức Chúa Trời bằng ngôn ngữ của người ấy, nhưng nó không có ích lợi gì cho người khác trừ khi nó được dịch ra.

Một người có ân tứ thông dịch tiếng lạ (I Cô-rinh-tô 12:30) có thể hiểu người đang nói tiếng lạ nói gì mặc dầu người ấy không hề biết về ngôn ngữ đó. Người thông dịch tiếng lạ truyền đạt thông điệp của người nói tiếng lạ để cho người khác hiểu. “Bởi đó, kẻ nói tiếng lạ, hãy cầu nguyện để được thông giải tiếng ấy” (I Cô-rinh-tô 14:13). Kết luận của Phao-lô về việc không nói tiếng lạ nhưng không có thông dịch rất mạnh mẽ: “ Nhưng thà tôi lấy năm lời bằng trí khôn mình mà rao giảng trong Hội Thánh để được dạy bảo kẻ khác, hơn là lấy một vạn lời bằng tiếng lạ” (I Cô-rinh-tô 14:19).

Có phải ân tứ nói tiếng lạ dành cho ngày nay? I Cô-rinh-tô 13:8 có đề cập việc ân tứ nói tiếng lạ ngừng lại, mặc dầu việc ngừng lại có liên hệ đến sự “toàn hảo” trong I Cô-rinh-tô 13:10. Một vài người chỉ ra sự khác nhau trong cách sử dụng thì của động từ trong tiếng Hy Lạp, khi nói về “lời tiên tri”, “sự hiểu biết” động từ bị động “sẽ bị ngưng lại”, trong “ân tứ nói tiếng lạ” thì sử dụng thì động từ phản thân “dừng lại”, là bằng chứng cho thấy ân tứ tiếng lạ sẽ ngưng trước khi “sự toàn hảo” đến. Rất có khả năng đó, nhưng phân đoạn Kinh Thánh cũng không dứt khoát nói như vậy. Cũng có người chỉ ra trong Ê-sai 28:11 và Giô-ên 2:28-29 là bằng chứng cho thấy việc nói tiếng lạ là dấu hiệu của sự phán xét của Đức Chúa Trời gần đến. I Cô-rinh-tô 14:22 cho biết nói tiếng lạ là “dấu hiệu cho người không tin”. Theo lập luận thì này ân tứ nói tiếng lạ là lời cảnh báo của Đức Chúa Trời dành cho người Do Thái về sự phán xét sắp đến với họ vì đã chối bỏ Chúa Giê-xu Christ là Đấng Cứu thế. Vì vậy khi Đức Chúa Trời thực hiện việc phán xét với dân Y-sơ-ra-ên (hủy phá thành Giê-ru-sa-lem bời người La Mã vào năm 70 S.C), thì ân tứ nói tiếng lạ không còn phục vụ mục đích như đã định. Mặc dù quan điểm này có thể đúng, nhưng việc mục đích của nói tiếng lạ đã được ứng nghiệm không nhất thiết đòi hỏi nó phải chấm dứt. Kinh Thánh không quả quyết kết luận rằng ân tứ nói tiếng lạ đã chấm dứt.

Nhưng nếu ân tứ nói tiếng lạ có diễn ra trong hội thánh ngày hôm nay, thì nó phải giống với những gì Kinh Thánh đã chép. Nó phải là ngôn ngữ thực và có thể hiểu được (I Cô-rinh-tô 14:10). Nó phải dùng cho việc truyền đạt lời Chúa với người nói một ngôn ngữ khác (Công vụ 2:6-12). Nó cũng phù hợp với mệnh lệnh của Đức Chúa Trời phán qua sứ đồ Phao-lô “Nếu ai nói tiếng lạ thì hai hoặc ba người nói, cùng lúc ấy phải có người thông dịch. Nếu không có người thông dịch, người nói phải yên lặng và tự mình nói chuyện với Chúa (I Cô-rinh-tô 14:27-28). Nó cũng được phù hợ với I Cô-rinh-tô 14:33, “ Vì Đức Chúa Trời chẳng phải là Chúa của sự lọan lạc bèn là Chúa của sự hòa bình như trong tất cả các Hội Thánh.”

Việc Đức Chúa Trời ban ân tứ nói tiếng lạ là để giúp cho người ấy có thể liên lạc với ngôn ngữ của người khác là điều hoàn toàn có thể. Đức Thánh Linh cầm quyền trong việc ban phát những ân tứ thuộc linh (I Cô-rinh-tô 12:11). Thử hình dung việc nhà truyền giáo không đến trường học ngôn ngữ, nhưng ngay tức khắc có thể nói chuyện bằng ngôn ngữ bản xứ, sẽ tốt biết bao. Tuy nhiên dường như Đức Chúa Trời không làm như thế. Nói tiếng lạ dường như không diễn ra ngày nay theo cách mà nó đã xảy ra trong thời Tân Ước, bất chấp sự thật là nó hữu ích biết dường nào. Phần lớn tín hữu công bố việc thực tập nói tiếng lạ thì không giống với những điều Kinh Thánh ghi chép. Những sự thật này đưa đến kết luận ân tứ nói tiếng lạ đã chấm dứt hay ít nhất là hiếm hoi trong kế họach của Đức Chúa Trời dành cho hội thánh ngày nay.

English


 

Trở lại trang chủ tiếng Việt

Ân tứ nói tiếng lạ là gì? Có phải ân tứ nói tiếng lạ dành cho ngày nay?

QUESTION

What is the gift of speaking in tongues?

videogift speaking tonguesaudio
ANSWER

The first occurrence of speaking in tongues occurred on the day of Pentecost in Acts 2:1–4. The apostles shared the gospel with the crowds, speaking to them in their own languages. The crowds were amazed: “We hear them declaring the wonders of God in our own tongues!” (Acts 2:11). The Greek word translated “tongues” literally means “languages.” Therefore, the gift of tongues is speaking in a language the speaker has never learned in order to minister to someone who does speak that language. In 1 Corinthians12—14, Paul discusses miraculous gifts, saying, “Now, brothers, if I come to you and speak in tongues, what good will I be to you, unless I bring you some revelation or knowledge or prophecy or word of instruction?” (1 Corinthians 14:6). According to the apostle Paul, and in agreement with the tongues described in Acts, speaking in tongues is valuable to the one hearing God’s message in his or her own language, but it is useless to everyone else unless it is interpreted/translated.

A person with the gift of interpreting tongues (1 Corinthians 12:30) could understand what a tongues-speaker was saying even though he did not know the language being spoken. The tongues interpreter would then communicate the message of the tongues speaker to everyone else, so all could understand. “For this reason anyone who speaks in a tongue should pray that he may interpret what he says” (1 Corinthians 14:13). Paul’s conclusion regarding tongues that were not interpreted is powerful: “But in the church I would rather speak five intelligible words to instruct others than ten thousand words in a tongue” (1 Corinthians 14:19).

Is the gift of tongues for today? First Corinthians 13:8 mentions the gift of tongues ceasing, although it connects the ceasing with the arrival of the “perfect” in 1 Corinthians 13:10. Some point to a difference in the tense of the Greek verbs referring to prophecy and knowledge “ceasing” and that of tongues “being ceased” as evidence for tongues ceasing before the arrival of the “perfect.” While a possible interpretation, this is not explicitly clear from the text. Some also point to passages such as Isaiah 28:11 and Joel 2:28–29 as evidence that speaking in tongues was a sign of God’s oncoming judgment. First Corinthians 14:22 describes tongues as a “sign to unbelievers.” Using this verse, cessationists argue that the gift of tongues was a warning to the Jews that God was going to judge Israel for rejecting Jesus Christ as Messiah. Therefore, when God did in fact judge Israel (with the destruction of Jerusalem by the Romans in AD 70), the gift of tongues no longer served its intended purpose. This view is also possible, but the primary purpose of tongues being fulfilled does not necessarily demand the gift’s cessation. Scripture does not conclusively assert that the gift of speaking in tongues has ceased.

At the same time, if the gift of speaking in tongues were active in the church today, it would be performed in agreement with Scripture. It would be a real and intelligible language (1 Corinthians 14:10). It would be for the purpose of communicating God’s Word with a person of another language (Acts 2:6–12). It would be exercised in the church in agreement with the command God gave through Paul, “If anyone speaks in a tongue, two—or at the most three—should speak, one at a time, and someone must interpret. If there is no interpreter, the speaker should keep quiet in the church and speak to himself and God” (1 Corinthians 14:27–28). It would also be in accordance with 1 Corinthians 14:33, “For God is not the author of confusion, but of peace, as in all churches of the saints.”

God can definitely give a person the gift of speaking in tongues to enable him or her to communicate with a person who speaks another language. The Holy Spirit is sovereign in the dispersion of the spiritual gifts (1 Corinthians 12:11). Just imagine how much more productive missionaries could be if they did not have to go to language school and were instantly able to speak to people in their own language. However, God does not seem to be doing this. Tongues does not seem to occur today in the manner it did in the New Testament, despite the fact that it would be immensely useful. The majority of believers who claim to practice the gift of speaking in tongues do not do so in agreement with the Scriptures mentioned above. These facts lead to the conclusion that the gift of tongues has ceased or is at least a rarity in God’s plan for the church today.

Return to:

Questions about the Holy Spirit

What is the gift of speaking in tongues?

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *