Apart but Not Abandoned– Acts 20:32

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  25/9/2017

Apart but Not Abandoned

Now I commit you to God and to the word of his grace, which can build you up. Acts 20:32

I had a lump in my throat as I said good-bye to my niece on the eve of her move to Massachusetts to attend graduate school at Boston University. Though she had been away four years as an undergraduate, she hadn’t left our state. A two and a one-half-hour drive easily reunited us. Now she would be more than 800 miles away. No longer would we meet regularly to talk. I had to trust that God would take care of her.

Paul likely felt the same way as he said good-bye to the elders of the church in Ephesus. Having established the church and taught them for three years, Paul concluded these elders to be as close as family to him. Now that Paul was headed to Jerusalem, he would not see them again.

Lord, help us to trust that Your watchful care extends over all.

But Paul had parting advice for the Ephesians. Though they would no longer have Paul as their teacher, the Ephesians did not have to feel abandoned. God would continue to train them through “the word of his grace” (Acts 20:32) to lead the church. Unlike Paul, God would always be with them.

Whether it’s children we launch from the nest or other family and friends who move away—saying good-bye can be very difficult. They move beyond our influence and into their new lives. When we let go of their hands, we can trust that God has them in His. He can continue to shape their lives and meet their real needs—more than we ever could.

Acts 20:17-20New International Version (NIV)

17 From Miletus, Paul sent to Ephesus for the elders of the church. 18 When they arrived, he said to them: “You know how I lived the whole time I was with you, from the first day I came into the province of Asia. 19 I served the Lord with great humility and with tears and in the midst of severe testing by the plots of my Jewish opponents. 20 You know that I have not hesitated to preach anything that would be helpful to you but have taught you publicly and from house to house.

 

Acts 20:35-38New International Version (NIV)

35 In everything I did, I showed you that by this kind of hard work we must help the weak, remembering the words the Lord Jesus himself said: ‘It is more blessed to give than to receive.’ ”

36 When Paul had finished speaking, he knelt down with all of them and prayed. 37 They all wept as they embraced him and kissed him. 38 What grieved them most was his statement that they would never see his face again. Then they accompanied him to the ship.

 

Lord, help us to trust that Your watchful care extends over those we hold dear who are far away from us.

Though we’re far away from those we love, they are never far from God.

By Linda Washington | See Other Authors

INSIGHT

In today’s reading we see Paul’s painful good-bye to the church at Ephesus. It was Paul’s deep conviction that his departure would eventually lead to his martyrdom, not his return (v. 25).  But other Bible texts add the encouragement that even death cannot cut the spiritual tie that binds us to other believers (John 14:1–5; Rom. 8:31–39). In this life on Earth, saying good-bye to those we love is difficult. But for followers of Christ, we can trust that God has us in His care and even death will not keep us apart.

How does knowing God cares for your loved ones comfort you? 

For further study on the book of Acts check out this free course at christianuniversity.org/apostles.

Dennis Fisher

Xa Cách Nhưng Không Cách Xa

Công Vụ Các Sứ đồ 20:17-201934 Vietnamese Bible (VIET)

17 Bấy giờ, Phao-lô sai người ở thành Mi-lê đi tới thành Ê-phê-sô mời các trưởng lão trong Hội thánh đến.

18 Khi các ngươi ấy đã nhóm cùng người, người nói rằng: từ ngày tôi mới đến cõi A-si, hằng ăn ở luôn với anh em cách nào, anh em vẫn biết,

19 tôi hầu việc Chúa cách khiêm nhường, phải nhiều nước mắt, và ở giữa sự thử thách mà người Giu-đa đã lập mưu hại tôi.

20 Anh em biết tôi chẳng trễ nải rao truyền mọi điều ích lợi cho anh em, chẳng dấu điều chi hết, lại biết tôi đã dạy anh em hoặc giữa công chúng, hoặc từ nhà nầy sang nhà kia,

Công Vụ Các Sứ đồ 20:35-381934 Vietnamese Bible (VIET)

35 Tôi từ bảo luôn cho anh em rằng phải chịu khó làm việc như vậy, để giúp đỡ người yếu đuối, và nhớ lại lời chính Đức Chúa Jêsus có phán rằng: Ban cho thì có phước hơn nhận lãnh.

36 Phao-lô nói lời đó xong, bèn quì xuống mà cầu nguyện với hết thảy các người ấy.

37 Ai nấy đều khóc lắm ôm lấy cổ Phao-lô mà hôn,

38 lấy làm buồn bực nhứt là vì nghe người nói rằng anh em sẽ chẳng thấy mặt mình nữa. Đoạn, đưa người xuống tàu.

 

Bây giờ, tôi giao phó anh em cho Đức Chúa Trời và cho đạo ân điển của Ngài, là đạo có thể xây dựng anh em. Công vụ 20:32

Tôi không thể thốt nên lời khi nói lời tạm biệt đứa cháu gái vào đêm trước ngày cháu chuyển đến Massachusetts để học cao học tại Đại học Boston. Mặc dù cháu vốn đã xa nhà suốt bốn năm đại học, nhưng cháu vẫn ở cùng tiểu bang với chúng tôi. Chúng tôi có thể dễ dàng gặp cháu sau hai tiếng rưỡi lái xe. Giờ thì cháu sống xa chúng tôi đến gần 1.300 cây số, khó mà thường xuyên gặp nhau để chuyện trò được. Tôi tin rằng Chúa sẽ chăm sóc cháu.

Có thể Phao-lô cũng có cảm nhận tương tự khi ông chào tạm biệt các trưởng lão hội thánh tại thành Ê-phê-sô. Thành lập hội thánh và dạy dỗ họ trong suốt ba năm, Phao-lô xem những trưởng lão này như người thân của ông. Bây giờ ông chuẩn bị đến Giê-ru-sa-lem, ông sẽ không gặp lại họ nữa.

Nhưng Phao-lô có lời khuyên dành cho những người Ê-phê-sô khi chia tay họ. Dù rằng ông sẽ không còn trực tiếp dạy dỗ họ nữa, nhưng người Ê-phê-sô không cảm thấy họ bị bỏ rơi. Chúa vẫn tiếp tục huấn luyện cho họ qua “đạo ân điển của Ngài” (Công vụ 20:32) để họ lãnh đạo hội thánh. Phao-lô không thể ở bên họ mãi, nhưng Chúa vẫn luôn luôn ở với họ.

Khi chia tay những đứa con mà chúng ta nuôi dưỡng từ tấm bé hoặc chia tay người thân, bạn bè thì nói lời chia tay thật khó khăn biết bao. Họ rời khỏi tầm ảnh hưởng của chúng ta và bước vào đời sống mới của riêng họ. Khi chia tay họ, chúng ta có thể phó thác họ trong tay Chúa. Ngài sẽ uốn nắn cuộc đời họ và đáp ứng mọi nhu cầu của họ nhiều hơn những gì chúng ta có thể làm.

Chúa ơi, xin giúp chúng con tin rằng sự chăm sóc quan phòng của Ngài vẫn hằng có trên những người thân yêu của chúng con dù họ đang sống xa chúng con.

Dù những người thân yêu ở xa cách chúng ta, nhưng họ không xa cách Đấng luôn chăm sóc.

bởi Linda Washington | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Trong phần Kinh Thánh hôm nay, chúng ta thấy lời tạm biệt đầy đau đớn của sứ đồ Phao-lô với hội thánh tại Ê-phê-sô. Phao-lô biết chắc rằng hành trình này sẽ đưa ông đến chỗ tuận đạo, chứ ông sẽ không thể quay lại (c.25). Nhưng các phần Kinh Thánh khác thêm vào lời an ủi rằng ngay cả cái chết cũng không thể cắt đứt mối liên hệ thuộc linh giữa chúng ta với các tín hữu khác (Giăng 14:1-5; Rô. 8:31-39). Trong cuộc sống trên đất này, nói lời tạm biệt với những người thân yêu luôn là điều khó khăn. Nhưng với những người tin theo Đấng Christ, chúng ta có thể tin cậy rằng Chúa sẽ luôn chăm sóc chúng ta và ngay cả cái chết cũng không thể chia lìa chúng ta.

Việc biết rằng Chúa sẽ luôn chăm sóc những người thân yêu của bạn an ủi bạn thế nào?

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *