Sách Châm ngôn

Sách Châm ngôn

Tác giả: Vua Sa-lô-môn là tác giả chính của sách Châm ngôn. Tên của ông xuất hiện trong 1:1, 10:1, và 25:1. Chúng ta cũng có thể cho là Sa-lô-môn đã sưu tầm và biên tập những câu tục ngữ khác, ngoài của chính ông, vì Truyền đạo 12:9 nói rằng, “Vả lại, bởi vì kẻ truyền đạo là người khôn ngoan, nên cũng cứ dạy sự tri thức cho dân sự; người đã cân nhắc, tra soát, và sắp đặt thứ tự nhiều câu châm ngôn.” Thật vậy, tựa đề sách Châm ngôn theo tiếng Hê-bơ-rơ là Mishle Shelomoh được dịch là “Châm ngôn của Sa-lô-môn.”

Thời gian viết: Châm ngôn của Sa-lô-môn được viết khoảng năm 900 trước Công Nguyên. Trong suốt thời ông trị vì, quốc gia Y-sơ-ra-ên đã đạt đến đỉnh cao của nó về mặt thuộc linh, chính trị, văn hóa và kinh tế. Danh tiếng của Y-sơ-ra-ên lên đến đỉnh cao, thì danh tiếng của Vua Sa-lô-môn cũng vậy. Những người quyền cao chức trọng từ các nước phương xa cũng không ngại đường xá xa xôi để đến nghe vị vua khôn ngoan nói (I Các vua 4:34).

Mục đích viết: Kiến thức thì không có gì hơn là một sự tích lũy những thông tin thô, nhưng sự khôn ngoan là khả năng nhìn nhận con người, sự kiện và hoàn cảnh như Chúa nhìn nhận. Trong sách Châm ngôn, Sa-lô-môn bộc lộ tâm trí của Chúa trong những vấn đề tối cao quan trọng, cũng như trong những tình huống bình thường của đời sống hằng ngày. Nó cho thấy rằng không có chủ đề nào mà Sa-lô-môn không biết. Những vấn đề liên quan đến hành vi cá nhân, quan hệ tính dục, kinh doanh, sự giàu có, từ thiện, tham vọng, kỷ luật, nợ nần, cách nuôi dạy con cái, tính cách, rượu, chính trị, sự báo thù, và sự tin kính là những vấn đề nằm trong số nhiều chủ đề được bao gồm trong tuyển tập phong phú những lời nói khôn ngoan này.

Những câu Kinh thánh then chốt:

Châm ngôn 1:5, “Kẻ khôn sẽ nghe và thêm lên sự học vấn. Người thông sáng sẽ được rộng mưu trí.”

Châm ngôn 1:7, “Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là khởi đầu sự tri thức. Còn kẻ ngu muội khinh bỉ sự khôn ngoan và lời khuyên dạy.”

Châm ngôn 4:5, “Khá cầu lấy sự khôn ngoan, khá cầu lấy sự thông sáng. Chớ quên, chớ xây bỏ các lời của miệng ta.”

Châm ngôn 8:13-14, “Sự kính sợ Đức Giê-hô-va, ấy là ghét điều ác. Ta ghét sự kiêu ngạo, xấc xược, con đường ác, và miệng gian tà. Mưu luận và sự thông thạo đều thuộc về ta. Ta là sự thông sáng; năng lực vốn thuộc về ta.”

Tóm tắt ngắn gọn: Tóm tắt sách Châm ngôn thì hơi khó vì nó không giống những sách khác trong Kinh thánh, nó không có sườn hay cốt truyện cụ thể, cũng không có nhân vật chính. Nó là sự khôn ngoan nằm trọng tâm – một sự khôn ngoan thiêng liêng xuất chúng vượt quá toàn bộ lịch sử, con người và văn hóa. Ngay cả khi đọc qua loa kho báu vĩ đại này thì cũng thấy được rằng những câu tục ngữ súc tích của vị Vua khôn ngoan Sa-lô-môn là có liên quan đến ngày nay dù chúng đã có cách đây khoảng ba ngàn năm.

Những điềm báo: Chủ đề khôn ngoan và sự cần thiết của nó trong cuộc sống của chúng ta cho thấy sự ứng nghiệm trong Đấng Christ. Trong sách Châm ngôn, chúng ta luôn được khích lệ tìm kiếm sự khôn ngoan, có được sự khôn ngoan và hiểu sự khôn ngoan. Sách Châm ngôn cũng nói với chúng ta nhiều lần rằng kính sợ Chúa là khởi đầu của sự khôn ngoan (1:7; 9:10). Sự kính sợ của chúng ta đối với cơn phẫn nộ và sự công bình của Chúa là điều khiến chúng ta đến với Đấng Christ, là hiện thân của sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong kế hoạch cứu chuộc nhân loại xuất sắc của Ngài. Trong Đấng Christ, “mà trong Ngài đã giấu kín mọi sự quí báu về khôn ngoan thông sáng” (Cô-lô-se 2:3), chúng ta tìm thấy được câu trả lời cho việc tìm kiếm sự khôn ngoan, phương thuốc cho sự kính sợ Chúa, và “sự công bình, sự nên thánh, và sự cứu chuộc” mà chúng ta thực sự rất cần (I Cô-rinh-tô 1:30). Sự khôn ngoan chỉ được tìm thấy trong Đấng Christ thì hoàn toàn trái ngược với sự ngu ngốc của thế gian, là điều khích lệ chúng ta khôn ngoan theo con mắt của chính mình. Nhưng sách Châm ngôn cũng nói với chúng ta rằng đường lối của thế gian không phải là đường lối của Chúa (Châm ngôn 3:7) và nó chỉ dẫn đến sự chết (Châm ngôn 14:12; 16:25).

Áp dụng thực tiễn: Có một thực tiễn không thể chối cãi được trong sách này vì những câu trả lời có cơ sở và có hiểu biết cho mọi cách cư xử khó khăn phức tạp đều được tìm thấy trong vòng 31 chương của sách. Chắc chắn, sách Châm ngôn là một quyển sách “hướng dẫn” tuyệt vời nhất từng được viết và những ai có lương tri rút ra được từ những bài học của Sa-lô-môn trong tấm lòng sẽ nhanh chóng khám phá sự tin kính, sự giàu có và sự thỏa lòng cho sự cầu xin của họ.

Lời hứa được lập đi lập lại nhiều lần trong sách Châm ngôn cho những ai chọn sự khôn ngoan và theo Chúa thì sẽ được phước trong mọi đàng: sống thọ (9:11); giàu có (2:20-22); vui mừng (3:13-18); và sự hiền lành của Chúa (12:21). Mặc khác, những ai chối bỏ Ngài phải chịu sự xấu hổ và sự chết (3:35; 10:21). Chối bỏ Chúa là lựa chọn sự điên rồ hơn là sự khôn ngoan và khiến cho chính mình xa cách Chúa, Lời Ngài, sự khôn ngoan của Ngài và ơn phước của Ngài.
English

Summary of the Book of Proverbs

Book of Proverbsaudio
Author: King Solomon is the principal writer of Proverbs. Solomon’s name appears in 1:1, 10:1, and 25:1. We may also presume Solomon collected and edited proverbs other than his own, for Ecclesiastes 12:9 says, “Not only was the Teacher wise, but also he imparted knowledge to the people. He pondered and searched out and set in order many proverbs.” Indeed, the Hebrew title Mishle Shelomoh is translated “Proverbs of Solomon.”

Date of Writing: Solomon’s proverbs were penned around 900 B.C. During his reign as king, the nation of Israel reached its pinnacle spiritually, politically, culturally, and economically. As Israel’s reputation soared, so did King Solomon’s. Foreign dignitaries from the far reaches of the known world traveled great distances to hear the wise monarch speak (1 Kings 4:34).

Purpose of Writing: Knowledge is nothing more than an accumulation of raw facts, but wisdom is the ability to see people, events, and situations as God sees them. In the Book of Proverbs, Solomon reveals the mind of God in matters high and lofty and in common, ordinary, everyday situations, too. It appears that no topic escaped King Solomon’s attention. Matters pertaining to personal conduct, sexual relations, business, wealth, charity, ambition, discipline, debt, child-rearing, character, alcohol, politics, revenge, and godliness are among the many topics covered in this rich collection of wise sayings.

Key Verses:

Proverbs 1:5, “Let the wise listen and add to their learning, and let the discerning get guidance.”

Proverbs 1:7, “The fear of the LORD is the beginning of knowledge, but fools despise wisdom and discipline.”

Proverbs 4:5, “Get wisdom, get understanding; do not forget my words or swerve from them.”

Proverbs 8:13-14, “To fear the LORD is to hate evil; I hate pride and arrogance, evil behavior and perverse speech. Counsel and sound judgment are mine; I have understanding and power.”

Brief Summary: Summarizing the Book of Proverbs is a bit difficult, for unlike many other books of Scripture, there is no particular plot or storyline found in its pages; likewise, there are no principal characters in the book. It is wisdom that takes center stage—a grand, divine wisdom that transcends the whole of history, peoples, and cultures. Even a perfunctory reading of this magnificent treasury reveals the pithy sayings of the wise King Solomon are as relevant today as they were some three thousand years ago.

Foreshadowings: The theme of wisdom and its necessity in our lives finds its fulfillment in Christ. We are continually exhorted in Proverbs to seek wisdom, get wisdom, and understand wisdom. Proverbs also tells us—and repeats it— that the fear of the Lord is the beginning of wisdom (1:7; 9:10). Our fear of the Lord’s wrath and justice is what drives us to Christ, who is the embodiment of God’s wisdom as expressed in His glorious plan of redemption for mankind. In Christ, “in whom are hidden all the treasures of wisdom and knowledge” (Colossians 2:3), we find the answer to our search for wisdom, the remedy for our fear of God, and the “righteousness, holiness and redemption” that we so desperately need (1 Corinthians 1:30). The wisdom that is found only in Christ is in contrast to the foolishness of the world which encourages us to be wise in our own eyes. But Proverbs also tells us that the world’s way is not God’s way (Proverbs 3:7) and leads only to death (Proverbs 14:1216:25).

Practical Application: There is an undeniable practicality found in this book, for sound and sensible answers to all manner of complex difficulties are found within its thirty-one chapters. Certainly, Proverbs is the greatest “how-to” book ever written, and those who have the good sense to take Solomon’s lessons to heart will quickly discover godliness, prosperity, and contentment are theirs for the asking.

The recurring promise of the Book of Proverbs is that those who choose wisdom and follow God will be blessed in numerous ways: with long life (9:11); prosperity (2:20-22); joy (3:13-18); and the goodness of God (12:21). Those who reject Him, on the other hand, suffer shame and death (3:35; 10:21). To reject God is to choose folly over wisdom and is to separate ourselves from God, His Word, His wisdom, and His blessings.

NGUỒN www.GotQuestions.org

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *